Sau màn "lạc trôi" đầy kịch tính ở phố lồng đèn, Bảo dẫn Tuệ Lâm đi xuyên qua những con hẻm nhỏ để tránh dòng người đang đổ về trung tâm Quận 5. Đêm Chợ Lớn về khuya không hề yên tĩnh mà mang một nhịp thở trầm mặc, sặc sỡ ánh đèn neon và bảng hiệu chữ Hán phồn thể.
Trời Sài Gòn cuối thu đỏng đảnh như một cô gái mới lớn. Vừa nãy còn trăng thanh gió mát, bỗng nhiên một đám mây đen xì từ đâu kéo đến, che khuất cả vầng trăng rằm. Gió bắt đầu rít qua các khe hẻm, mang theo mùi ẩm hơi đất nồng nặc.
Hình như... sắp "toang" rồi tiểu thư ơi! – Bảo nhìn trời, mặt biến sắc.
Toang cái gì? Anh lại dùng từ lóng lung tung rồi – Tuệ Lâm vừa dứt lời thì một tia chớp rạch ngang bầu trời, kéo theo tiếng sấm vang rền.
Chỉ trong chớp mắt, mưa đổ xuống như trút nước. Những hạt mưa to và nặng ký quất thẳng vào mặt đường nhựa còn hâm hấp nóng. Bảo vội vàng nắm lấy cổ tay Tuệ Lâm, kéo cô chạy về phía mái hiên của Chùa Bà Thiên Hậu – ngôi chùa cổ kính bậc nhất vùng Chợ Lớn với những bức phù điêu gốm sứ tinh xảo trên mái ngói âm dương.
Họ lao vào dưới mái hiên rộng, hơi thở dồn dập. Bộ áo dài của Tuệ Lâm đã thấm nước mưa, dán chặt vào đôi vai gầy khiến cô run lên vì lạnh. Bảo vội cởi chiếc sơ mi khoác ngoài của mình, dù nó cũng chẳng khô ráo gì cho cam, rồi choàng lên vai cô.
Xin lỗi, tôi quên mang theo áo mưa – Bảo gãi đầu, trông gã lúc này chẳng khác gì "con chuột lột".
Tuệ Lâm không mắng anh. Cô đứng tựa lưng vào cánh cửa gỗ sơn đỏ của ngôi chùa, nhìn ra màn mưa trắng xóa trước mặt. Mùi nhang khoanh treo lủng lẳng trên trần nhà tỏa ra một làn khói mỏng, dịu nhẹ, hòa cùng mùi mưa thanh khiết, tạo nên một bầu không khí tĩnh lặng lạ kỳ.
Ở Quảng Đông, tôi chưa bao giờ thấy mưa nào lớn và nhanh như vậy – Tuệ Lâm khẽ nói, tay giữ chặt mép áo khoác của Bảo. – Nó giống như... tâm trạng của tôi lúc này.
Bảo im lặng. Anh đứng bên cạnh cô, nhìn những giọt nước mưa chảy dọc theo những đường rãnh trên mái ngói cổ, rồi nhỏ xuống sân trường thành từng chuỗi ngọc.
Tâm trạng cô sao? Lại bị áp lực kinh doanh à?
Tuệ Lâm gật đầu, giọng cô nhỏ dần:
Bố tôi vừa gọi điện. Ông ấy không tin tôi có thể quản lý chi nhánh này lâu dài. Ông ấy vẫn muốn tôi quay về và kết hôn với một người mà tôi chỉ gặp đúng hai lần. Sang Việt Nam... ban đầu tôi chỉ nghĩ là trốn chạy. Nhưng bây giờ...
Cô bỏ lửng câu nói, quay sang nhìn Bảo. Dưới ánh sáng mờ ảo của những chiếc lồng đèn đỏ treo trước cửa chùa, gương mặt Bảo không còn vẻ "lầy lội" thường ngày. Đôi mắt anh ánh lên sự thấu hiểu và một chút gì đó che chở.
Tiểu thư à... – Bảo lên tiếng, giọng trầm ấm – Người Sài Gòn có câu: "Nắng không ưa, mưa không chịu". Cuộc đời cũng giống như cơn mưa này thôi, ồn ào một chút rồi cũng sẽ tạnh. Cô không phải là "gà mờ", cô là người dũng cảm nhất mà tôi từng gặp. Ít nhất là dũng cảm hơn một gã chỉ biết chạy Grab và dạy tiếng bồi như tôi.
Tuệ Lâm khẽ mỉm cười. Cô đưa bàn tay nhỏ nhắn ra hứng lấy những giọt nước mưa đang rơi ngoài hiên.
Gia Bảo, anh có biết từ tiếng Việt nào mô tả cảm giác... khi mình thấy bình yên bên cạnh một người không?
Bảo cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. Anh là sinh viên ngôn ngữ, anh biết hàng ngàn từ ngữ hoa mỹ. Nhưng lúc này, mọi giáo lý đều bay sạch. Anh nhìn vào đôi mắt đang mong chờ của cô, rồi khẽ đáp:
Có một từ. Đó là "Thương".
Thương? – Tuệ Lâm lặp lại, thanh điệu còn hơi ngọng nghịu nhưng đầy cảm xúc. – Nó có giống "Yêu" (Love) không?
"Thương" sâu hơn "Yêu" một chút. "Yêu" có thể là sự chiếm hữu, nhưng "Thương" là khi cô nhìn thấy nỗi buồn của người ta mà cô muốn gánh vác thay. Là khi mưa gió thế này, cô chỉ muốn người kia đừng bị ướt.
Tuệ Lâm im lặng hồi lâu, lẩm bẩm từ đó trong miệng như để khắc ghi vào tim. Bất ngờ, cô bước sát lại gần Bảo. Khoảng cách gần đến mức anh có thể thấy những giọt nước li ti còn đọng trên hàng mi dài của cô. Một cơn gió lạnh thổi qua, Tuệ Lâm rùng mình, vô thức tựa đầu vào vai Bảo.
Bảo đứng cứng đờ như tượng. Trái tim anh đập mạnh đến nỗi anh sợ cô sẽ nghe thấy. Đôi tay anh định đưa lên để ôm lấy bờ vai đang run của cô, nhưng rồi anh khựng lại. Anh nhớ đến căn phòng trọ mười mét vuông, nhớ đến số dư tài khoản chỉ đủ ăn mì gói. Anh và cô... là hai thế giới.
Mưa bắt đầu ngớt dần. Tiếng nước chảy róc rách từ các máng xối nghe như một bản nhạc buồn. Tuệ Lâm ngước nhìn anh, nụ cười ẩn chứa một nỗi buồn man mác:
Cảm ơn anh đã dạy tôi từ "Thương".
Ngày hôm đó, dưới mái hiên chùa Bà Thiên Hậu, không có lời tỏ tình nào được thốt ra. Nhưng cả hai đều hiểu rằng, từ giây phút này, mối quan hệ giữa "gia sư lì" và "tiểu thư ngơ" đã chính thức bước sang một giai đoạn không còn đường lùi.
Khi cơn mưa tạnh hẳn, Bảo dắt xe ra. Anh đưa Tuệ Lâm về trên con đường loang loáng ánh nước phản chiếu đèn đường. Giai đoạn 1 của bản hợp đồng sắp kết thúc, nhưng giai đoạn của trái tim, dường như chỉ mới bắt đầu.