MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiếng Việt Khó Quá, Em Yêu Anh Được Không?Chương 9: SỰ CỐ Ở PHỐ LỒNG ĐÈN: AI MỚI LÀ NGƯỜI LẠC ĐƯỜNG?

Tiếng Việt Khó Quá, Em Yêu Anh Được Không?

Chương 9: SỰ CỐ Ở PHỐ LỒNG ĐÈN: AI MỚI LÀ NGƯỜI LẠC ĐƯỜNG?

1,006 từ · ~6 phút đọc

Tháng Tám âm lịch, khu phố Hoa như được thay một lớp áo mới, rực rỡ và náo nhiệt hơn gấp bội. Những con phố như Lương Nhữ Học, Nguyễn Án trở thành một mê cung của ánh sáng và sắc màu. Gia Bảo dẫn Tuệ Lâm đi dạo phố lồng đèn vào một buổi tối cuối tuần, khi dòng người đổ về đây đông đến mức không còn một chỗ trống để len chân.

Mùi nến thơm cháy nhẹ, mùi giấy kính mới hòa quyện với mùi bánh trung thu nướng từ các cửa tiệm ven đường tạo nên một không gian đặc quánh không khí lễ hội. Những chiếc lồng đèn cá chép, lồng đèn bướm, lồng đèn kéo quân treo san sát nhau, tỏa ra thứ ánh sáng huyền ảo lung linh.

Tuệ Lâm hôm nay diện một chiếc áo dài cách tân màu vàng nhạt, tóc thắt bím lệch bên vai, trông cô không còn là "đại tiểu thư" kiêu kỳ nữa mà giống như một cô gái nhỏ đang lần đầu được đi hội. Cô nhìn mọi thứ với đôi mắt sáng rực:

Gia Bảo! Anh nhìn kìa, chiếc đèn con thỏ đó giống hệt cái tôi từng có lúc nhỏ ở Quảng Đông!

Bảo vừa đi vừa phải dùng thân hình "vạm vỡ" của mình để che chắn cho cô khỏi bị đám đông xô đẩy:

Thì dân mình với dân cô cùng gốc cả mà. Nhưng lồng đèn Chợ Lớn có cái "chất" riêng, cô thấy không? Giấy kính đỏ, vẽ tay bằng mực tàu, nhìn nó "thật" hơn đồ nhựa nhiều.

Đi được một đoạn, Tuệ Lâm bỗng dừng lại trước một gian hàng nhỏ ở góc khuất, nơi một ông cụ đang tỉ mẩn dán những nan tre cuối cùng cho một chiếc lồng đèn hình ngôi sao cổ điển. Cô đứng ngắm nhìn hồi lâu, rồi quay sang Bảo, giọng hơi trầm xuống:

Ở Quảng Đông, trung thu là dịp để gia đình ngồi lại, ăn bánh, uống trà. Từ khi sang đây, tôi chỉ thấy những cuộc họp kinh doanh và những con số. Nếu không có anh dắt đi... chắc tôi đã quên mất hôm nay là Tết Đoàn Viên.

Bảo nhìn thấy một thoáng cô đơn trong mắt cô. Anh định nói gì đó để an ủi, nhưng đúng lúc ấy, một đoàn lân từ trong hẻm bất ngờ khua chiêng gõ trống lao ra. Dòng người hoảng hốt dạt sang hai bên, tiếng hò reo vang dội làm náo loạn cả một góc phố.

Trong cơn hỗn loạn, một nhóm khách du lịch chen lấn đẩy mạnh khiến Bảo bị bật ra xa. Anh cố vươn tay ra:

Tuệ Lâm! Nắm lấy tay tôi!

Nhưng đám đông như một dòng thác lũ, cuốn phăng cô đi mất. Tiếng nhạc lân quá lớn lấn át cả tiếng gọi của anh. Bảo hốt hoảng chen ngược dòng người, miệng không ngừng gọi tên cô, nhưng chỉ thấy những gương mặt lạ lẫm và những chiếc lồng đèn đung đưa vô định.

Mười phút, rồi hai mươi phút trôi qua. Bảo chạy ngược xuôi khắp các con phố, mồ hôi đầm đìa ướt đẫm lưng áo. Anh tự trách mình "lì" mà lại không giữ nổi một cô gái. Trong đầu anh hiện lên hàng trăm kịch bản "xu cà na": cô bị lạc, bị móc túi, hay tệ hơn là bị kẻ xấu lừa vì tiếng Việt chưa rành.

Tuệ Lâm! Triệu Tuệ Lâm!

Bảo chạy đến cổng Chùa Bà Thiên Hậu, hơi thở đứt quãng. Anh đứng tựa vào bức tường gạch cổ, lòng nóng như lửa đốt. Bỗng nhiên, anh nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc đang ngồi bệt trên bậc thềm đá, tay cầm một chiếc lồng đèn giấy kính hình con bướm nhỏ xíu.

Anh lao đến, giọng vừa mừng vừa giận:

Cô làm tôi muốn đau tim luôn đó! Sao không đứng yên một chỗ hả đồ... đồ mặt dày này!

Tuệ Lâm ngẩng đầu lên. Cô không khóc, trái lại, đôi mắt cô lấp lánh niềm vui. Cô giơ chiếc lồng đèn lên trước mặt anh:

Tôi không lạc. Tôi thấy anh bị đẩy đi, nên tôi quyết định đi mua cái này. Tôi nhớ anh nói, nếu bị lạc thì cứ tìm chỗ nào có mùi nhang thơm nhất mà đứng chờ, kiểu gì anh cũng mò tới.

Bảo khựng lại, rồi bật cười trong cay đắng:

Cô thông minh đột xuất quá nhỉ? Tôi tìm cô muốn toang cả đôi chân này rồi đây.

Tuệ Lâm đứng dậy, phủi bụi trên váy, rồi bất ngờ nắm lấy tay Bảo. Bàn tay cô nhỏ nhắn, hơi lạnh vì sương đêm nhưng lại khiến tim Bảo đập như trống hội:

Gia Bảo, thực ra lúc nãy bị tách ra, tôi mới nhận ra một điều.

Điều gì?

Tuệ Lâm nhìn sâu vào mắt anh, ánh sáng từ chiếc lồng đèn con bướm hắt lên khuôn mặt cô một vẻ đẹp mê hồn:

Tôi không sợ lạc giữa phố lồng đèn này. Tôi chỉ sợ... lạc mất gã gia sư hay mắng tôi mà thôi.

Bảo đứng ngây người. Tiếng trống lân vẫn vang vọng đằng xa, ánh đèn lồng vẫn rực rỡ cả một vùng trời, nhưng lúc này thế giới của anh chỉ thu nhỏ lại trong bàn tay đang nằm gọn trong tay cô. Anh hắng giọng, cố tìm lại chút "giá" cuối cùng:

Hừ, dẻo miệng gớm. Học tiếng Việt để mắng người thì chậm, mà học mấy câu sến súa này thì nhanh lắm. Đi thôi, tôi dắt cô đi ăn chè Hà Ký cho bớt... "ngáo" lại.

Họ bước đi bên nhau, tay trong tay giữa dòng người tấp nập. Chiếc lồng đèn con bướm đung đưa theo nhịp bước chân của họ. Đêm đó, phố lồng đèn Chợ Lớn chứng kiến một sự thật hiển nhiên mà chỉ có những kẻ đang yêu mới không nhận ra: Không phải Tuệ Lâm lạc đường, mà là trái tim của gã gia sư Trần Gia Bảo đã chính thức bị "lạc" vào lãnh địa của nàng đại tiểu thư mất rồi.