Sau dư âm của nụ hôn má bất ngờ tại đại tiệc, Trần Gia Bảo mất ngủ trắng đêm. Cứ nhắm mắt lại, anh lại thấy màu đỏ rực rỡ của chiếc váy dạ hội và mùi hương thanh khiết của Triệu Tuệ Lâm. Sáng hôm sau, anh dắt con xe cà tàng đến công ty với vẻ mặt bơ phờ, thầm tự nhủ phải thiết lập lại "vùng đệm an toàn".
Thế nhưng, vừa bước vào văn phòng, anh đã thấy Tuệ Lâm đang đập bàn ầm ầm. Gương mặt cô đỏ bừng vì giận, đôi mắt phượng sắc sảo như muốn phóng ra lửa.
Có chuyện gì vậy tiểu thư? Sáng ra ai làm gì mà cô "chưng hửng" sớm vậy?
Tuệ Lâm nhìn thấy Bảo, lập tức túm lấy tay áo anh, tuôn một tràng tiếng Quảng Đông đầy bức xúc. Đại ý là có một gã quản lý kho dưới xưởng vừa lừa cô ký khống một lô hàng hỏng, lại còn dùng tiếng Việt nói mỉa mai sau lưng cô vì biết cô không hiểu.
Hắn tưởng tôi không biết gì! Hắn nói tôi là... là cái gì đó nghe rất giống "con gà trọc đầu"! – Tuệ Lâm tức tối.
Bảo nhịn cười, đính chính:
Chắc là "gà mờ" hoặc "gà công nghiệp" thôi. Mà gã đó tên gì?
Tôi không cần biết tên! Gia Bảo, anh dạy tôi đi! – Cô nắm chặt nắm đấm – Dạy tôi cách mắng người bằng tiếng Việt. Tôi không thể cứ đứng cười như kẻ ngốc khi bị người ta chửi vào mặt được!
Bảo xoa cằm. Dạy tiếng Việt hàn lâm thì dễ, dạy mắng người sao cho vừa thâm thúy, vừa giữ được đẳng cấp "đại tiểu thư" mới khó. Anh tặc lưỡi:
Được rồi. Quy tắc mắng người của người Việt là: Không cần nói tục, nhưng phải nói trúng "tim đen". Từ cơ bản nhất, cô hãy học từ: "Đồ con lợn!".
Tuệ Lâm ngẩn người:
Con lợn? Là "chư" (heo) sao? Nghe có vẻ... hơi đáng yêu?
Không hề! – Bảo nghiêm túc giảng giải – Ở đây, con lợn tượng trưng cho sự lười biếng, tham lam và... ngu ngơ. Nếu cô muốn nặng đô hơn, hãy dùng: "Đồ mặt dày!". Nghĩa là da mặt hắn dày hơn tường thành Chợ Lớn, không biết xấu hổ là gì.
Tuệ Lâm lấy sổ tay ra ghi chép thần tốc: "Đồ con lợn... đồ mặt dày...".
Còn gì nữa không? – Cô hăng hái hỏi.
Bảo bồi thêm "tuyệt chiêu":
Câu này là chí mạng này: "Anh nghĩ tôi là gà mờ à?". Nói câu này kèm theo ánh mắt khinh bỉ nửa con mắt, bảo đảm gã quản lý kho sẽ "xu cà na" ngay lập tức.
Chiều hôm đó, một cuộc đối chất diễn ra ngay tại sảnh chính của chi nhánh. Gã quản lý kho tên Hùng – một kẻ có thâm niên "ăn bớt ăn xén" – đang đứng phân trần với vẻ mặt vô tội:
Thưa tiểu thư, cái này là do thủ tục bản địa nó vậy, cô mới sang cô không hiểu đâu. Cô ký vào đây để em giải quyết sớm cho...
Hắn vừa nói vừa nháy mắt với mấy gã đàn em, ý cười cợt cô tiểu thư "ngơ ngác" chỉ biết gật và cười.
Tuệ Lâm đứng khoanh tay, chậm rãi bước lại gần. Cô không cười. Ánh sáng từ dãy cửa kính hắt vào làm khuôn mặt cô trở nên lạnh lùng và quyền lực lạ thường. Cô hít một hơi thật sâu, vận dụng toàn bộ thanh điệu mà Bảo đã dày công huấn luyện:
Anh Hùng... anh nghĩ tôi là... gà mờ sao?
Gã quản lý khựng lại, nụ cười trên môi hơi méo xệch.
Tuệ Lâm tiến thêm một bước, giọng đanh lại:
Cái lô hàng này, anh tưởng tôi không biết anh tráo đồ sao? Anh làm việc kiểu này... đúng là đồ con lợn!
Đám đông nhân viên xung quanh bắt đầu xì xào, vài người không nhịn được mà bật cười khúc khích. Gã quản lý mặt chuyển từ trắng sang đỏ, rồi sang tím.
Tiểu thư... cô nói gì vậy... tôi...
Tuệ Lâm ném tập hồ sơ xuống bàn, phán một câu cuối cùng mà cô cho là "đỉnh" nhất:
Anh không cần giải thích. Anh bị đuổi việc! Cái mặt của anh... thật sự rất là... mặt dày!
Cả văn phòng im phăng phắc. Gã quản lý kho cứng họng, không ngờ cô tiểu thư hằng ngày chỉ biết nói "Chào buổi sáng" hôm nay lại "vả" mặt mình bằng những từ ngữ vừa chuẩn xác vừa... hài hước đến thế. Hắn lủi thủi thu dọn đồ đạc biến mất trong sự hả hê của những nhân viên chân chính khác.
Bảo đứng nấp sau một cột trụ, chứng kiến toàn bộ màn kịch. Anh vừa tự hào vừa... toát mồ hôi hột. Tự hào vì học trò tiếp thu quá tốt, nhưng toát mồ hôi vì từ nay về sau, nếu anh có ý định lừa cô đi ăn món gì "xu cà na", chắc chắn cô sẽ dành tặng anh combo "con lợn mặt dày" ngay lập tức.
Cuối giờ làm, Tuệ Lâm bước ra xe, thấy Bảo đang đứng chờ. Cô hất cằm, vẻ mặt vô cùng đắc ý:
Sao? Tôi mắng có chuẩn không?
Bảo giơ ngón tay cái:
Xuất sắc! Cô chính thức tốt nghiệp khóa "Giao tiếp đường phố cấp độ 1". Nhưng mà tiểu thư này...
Sao?
Bảo gãi đầu:
Sau này nếu tôi có lỡ làm gì sai... cô có thể mắng tôi là "đồ con lợn", nhưng xin hãy nhẹ tay với chữ "mặt dày" nhé. Tôi là gia sư, cũng cần phải giữ tí giá chứ!
Tuệ Lâm bật cười, một nụ cười rạng rỡ không còn chút giận dữ nào. Cô vỗ vai Bảo:
Yên tâm! Nếu anh ngoan, tôi sẽ gọi anh là "Gia Bảo hảo hảo". Còn nếu không...
Nếu không thì sao?
Tuệ Lâm ghé sát tai Bảo, hơi thở ấm nóng khiến anh đứng hình:
Thì tôi sẽ dùng tiếng Quảng Đông để chửi anh, cho anh nghe mà không hiểu gì luôn!
Nói xong, cô bước lên xe, để lại Bảo đứng ngơ ngẩn giữa sân công ty. Anh nhận ra, việc dạy cô tiếng Việt có vẻ là một "con dao hai lưỡi". Cô càng am hiểu văn hóa bản địa, cô càng trở nên cuốn hút, và cái "bẫy tình" mà anh đang cố tránh né dường như càng lúc càng siết chặt lại.
Đêm đó, Bảo ngồi trong phòng trọ, lật giở cuốn từ điển ngôn ngữ học. Anh dừng lại ở chữ "Thương". Ngày mai, anh có nên dạy cô từ này không? Hay nên để dành nó cho một buổi tối nào đó ở phố lồng đèn?