Trần Gia Bảo đứng chết trân trước gương trong phòng thay đồ của một cửa hàng vest nam sang trọng trên đường Trần Hưng Đạo. Nhìn kẻ trong gương – một thanh niên với mái tóc vuốt keo láng bóng, diện bộ vest xanh navy cắt may tinh xảo, thắt cà vạt lụa chỉnh chu – Bảo suýt chút nữa không nhận ra chính mình.
"Đúng là người đẹp vì lụa, lúa tốt vì phân," Bảo lẩm bẩm, tay chỉnh lại cổ áo. "Nhưng cái này là lụa đi mượn, còn mình thì vẫn là thằng sinh viên nghèo 'nguyên đai nguyên kiện'."
Lão Phước đứng bên cạnh, tay cầm ly trà đá vỉa hè mang vào tận shop sang trọng, gật đầu tâm đắc:
Hảo! Hảo lắm! Bảo à, tối nay con không phải là thằng gia sư chạy Grab nữa. Con là 'Lý Gia Bảo' – trợ lý cao cấp đặc trách quan hệ đối ngoại của cháu gái chú. Nhiệm vụ của con là ngăn không cho nó phát ngôn ra từ lóng nào, và đỡ đòn cho nó trước mấy lão già cáo già trong họ.
Chú Phước, con thấy kèo này... hơi bị 'xu cà na' cho con – Bảo nhăn mặt. – Lỡ người ta hỏi con bằng cấp gì, hay làm ở đâu thì con nói sao?
Thì cứ nói con tốt nghiệp ngành Ngôn ngữ học quốc tế, đang làm 'tư vấn chiến lược' – Lão Phước phẩy tay – Mà con lo gì, tiếng Trung của con còn chuẩn hơn cả mấy thằng cha Hoa kiều dỏm trong đó nữa. Cứ tự tin lên!
Bữa tiệc diễn ra tại sảnh lớn của một nhà hàng người Hoa danh tiếng ở Quận 5. Không gian ngập tràn sắc đỏ và vàng, mùi vịt quay Bắc Kinh ám khói thơm lừng hòa quyện với mùi rượu Mao Đài nồng nàn. Khách mời đều là những doanh nhân máu mặt, các bô lão trong các hội quán, ai nấy đều toát ra vẻ quyền uy và giàu sang.
Triệu Tuệ Lâm xuất hiện như một nữ thần. Cô mặc chiếc váy dạ hội màu đỏ rượu, ôm sát những đường cong hoàn hảo, mái tóc búi cao lộ ra chiếc cổ cao thanh tú. Khi cô khoác tay Bảo bước vào sảnh, cả khán phòng bỗng chốc im lặng trong vài giây.
Tuệ Lâm ghé sát tai Bảo, thì thầm bằng tiếng Quảng:
Trợ lý Lý, anh đổ mồ hôi tay rồi kìa. Đừng có làm tôi mất mặt đó.
Bảo cố giữ nụ cười chuyên nghiệp, nghiến răng đáp:
Tiểu thư yên tâm, mồ hôi này là vì bộ vest này chật quá, chứ không phải tôi sợ đâu. Mà cô nhớ nhé, tối nay tuyệt đối không dùng mấy từ tôi dạy hôm qua. Cấm 'toang', cấm 'xu', cấm 'ngon nhức nách'!
Cả hai bắt đầu cuộc hành trình "ngoại giao đầy cạm bẫy". Một vị bô lão râu dài, tay chống gậy gỗ trắc, tiến lại gần:
Cháu gái Tuệ Lâm, nghe nói chi nhánh Việt Nam dạo này gặp nhiều khó khăn. Vị trợ lý này là ai mà nhìn lạ mặt vậy?
Tuệ Lâm mỉm cười chuẩn mực, giới thiệu bằng tiếng Việt đã được Bảo chỉnh sửa kỹ càng:
Thưa Thúc, đây là anh Lý Gia Bảo, trợ lý đặc biệt của con. Anh ấy rất am hiểu văn hóa bản địa và đang giúp con 'tối ưu hóa' các nguồn lực.
Vị bô lão nheo mắt nhìn Bảo, tung ra một câu hỏi hóc búa bằng tiếng Quảng:
Cậu Lý thấy thị trường bất động sản khu Chợ Lớn hiện nay có điểm gì khác biệt so với Quảng Đông?
Bảo không hề nao núng. Anh hít một hơi, dùng vốn kiến thức xã hội tích lũy từ những năm tháng chạy Grab khắp các ngõ ngách, trả lời bằng tiếng Quảng chuẩn giọng thượng lưu:
Thưa ngài, sự khác biệt nằm ở 'tình người' và 'tín nghĩa'. Ở Quảng Đông, chúng ta bàn về lợi nhuận trên bàn giấy. Ở Chợ Lớn, chúng ta bàn về chén trà mặn trước khi ký hợp đồng. Bất động sản ở đây không chỉ là gạch đá, nó là di sản của các bang phái. Muốn thắng, phải thắng được lòng người trước.
Vị bô lão ngẩn người, rồi vỗ vai Bảo cười lớn:
Khá! Khá lắm! Tuệ Lâm, cháu tìm được người giỏi đấy.
Mọi chuyện đang diễn ra êm đẹp cho đến khi món chính được dọn ra: Cá bống mú hấp Hồng Kông. Tuệ Lâm, sau hai tiếng gồng mình đóng vai tiểu thư đoan trang, bắt đầu thấy đói cồn cào. Khi vị bô lão gắp cho cô một miếng cá ngon nhất, cô quên sạch lời dặn của Bảo, thốt lên bằng tiếng Việt với vẻ mặt đầy mãn nguyện:
Trời ơi, món này nhìn... ngon nhức nách luôn các Thúc ơi!
Cả bàn tiệc bỗng chốc lặng ngắt. Mấy vị bô lão buông đũa, nhìn nhau ngơ ngác. Lão Phước đứng đằng xa đang uống rượu suýt nữa thì sặc, phun cả ra áo.
Tuệ Lâm chợt nhận ra mình vừa "lỡ mồm", cô tái mặt, nhìn sang Bảo cầu cứu. Bảo lập tức ứng biến, anh đứng dậy, cầm ly rượu lên, giọng dõng dạc:
Thưa các tiền bối, tiểu thư nhà chúng tôi đang dùng một thuật ngữ chuyên môn của giới ẩm thực trẻ tại Việt Nam. "Nhức nách" ở đây là một cách nói ẩn dụ trong y học cổ truyền bản địa, ý muốn nói vị ngon của món ăn này kích thích các huyệt đạo, khiến con người ta cảm thấy sảng khoái đến từng chi tiết nhỏ nhất. Đây là cách tiểu thư bày tỏ sự khen ngợi tột bực đối với tài nghệ của đầu bếp nhà hàng chúng ta!
Các vị bô lão nghe vậy, bắt đầu xì xào:
Ồ, ra là vậy sao? Ngôn ngữ Việt Nam thâm thúy thật.
Đúng là tuổi trẻ tài cao, am hiểu sâu sắc đến vậy.
Lão Phước đứng xa giơ ngón tay cái về phía Bảo, miệng khẩu hình: "Đỉnh của chóp!".
Tuệ Lâm thở phào nhẹ nhõm, cô nhìn Bảo bằng ánh mắt đầy ngưỡng mộ xen lẫn chút tình tứ. Trong khoảnh khắc đó, dưới ánh đèn chùm lộng lẫy, gã sinh viên nghèo Gia Bảo chợt thấy tim mình đập lệch một nhịp. Không phải vì sợ bị lộ, mà vì anh nhận ra, trong bộ váy đỏ rực rỡ kia, Tuệ Lâm không chỉ là một tiểu thư kiêu kỳ, mà còn là một cô gái thực sự cần sự bảo vệ của anh.
Bữa tiệc kết thúc, khi hai người đứng chờ xe dưới sảnh nhà hàng, Tuệ Lâm khẽ nắm lấy tay áo vest của Bảo:
Cảm ơn anh, "Trợ lý Lý". Hôm nay nếu không có anh, chắc tôi bị bố lôi về Quảng Đông ngay đêm nay rồi.
Bảo gỡ cà vạt ra cho dễ thở, nụ cười hài hước trở lại:
Đừng có cảm ơn suông. Vụ "nhức nách" vừa rồi tôi phải dùng hết chất xám của 4 năm đại học để cứu đấy. Phải tính thêm phí bảo hiểm chất xám vào lương nhé!
Tuệ Lâm cười khúc khích, cô bất ngờ kiễng chân lên, hôn nhẹ vào má Bảo một cái rồi chạy biến vào chiếc xe sang đang chờ sẵn.
Bảo đứng ngây người giữa phố phường Quận 5 lúc về đêm. Mùi khói vịt quay vẫn còn lẩn khuất trong không trung, nhưng lúc này, anh chỉ cảm thấy mùi hương nước hoa nhẹ nhàng của cô vẫn còn vương vấn trên da thịt. Anh sờ tay lên má, lẩm bẩm:
Kèo này... hình như không phải 'xu cà na', mà là 'thơm' thật rồi Bảo ơi.