MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiếng Việt Khó Quá, Em Yêu Anh Được Không?Chương 6: GIA BẢO VÀ NỖI LO "GIỮ GIÁ" TRƯỚC NÀNG TIỂU THƯ QUÁ ĐẸP

Tiếng Việt Khó Quá, Em Yêu Anh Được Không?

Chương 6: GIA BẢO VÀ NỖI LO "GIỮ GIÁ" TRƯỚC NÀNG TIỂU THƯ QUÁ ĐẸP

979 từ · ~5 phút đọc

Trần Gia Bảo nằm vắt vẻo trên chiếc võng dù trong căn phòng trọ chưa đầy mười mét vuông ở hẻm nhỏ Quận 5. Tiếng quạt trần kêu lạch cạch hòa cùng tiếng tivi nhà hàng xóm đang phát lại một bộ phim TVB cũ. Lẽ ra, với một gã sinh viên "nghèo bền vững" vừa nhận được khoản tiền thưởng thêm từ Lão Phước sau vụ đi chợ Bình Tây, Bảo phải đang mở tiệc mì gói tưng bừng. Nhưng không, anh đang bận... nhìn trần nhà và thở dài.

Trong đầu anh lúc này chỉ toàn hình ảnh Triệu Tuệ Lâm lúc chiều. Hình ảnh cô tiểu thư hào môn ngồi trên chiếc ghế nhựa thấp tè, tay cầm ly nước sâm, nụ cười rạng rỡ đến mức làm lu mờ cả sự sầm uất của phố thị. Bảo tự tát nhẹ vào mặt mình một cái:

Tỉnh lại đi Bảo ơi! Người ta là thiên kim tiểu thư Quảng Đông, mày là gã chạy Grab kiêm gia sư "lùa gà". Điều khoản số 3 trong hợp đồng ghi rõ rồi: Cấm nảy sinh tình cảm!

Nhưng nói thì dễ, làm mới khó. Nhất là khi "đối tượng" lại là một người học hành thì chậm nhưng thả thính "không trượt phát nào" nhờ cái sự ngây ngô tai hại.

Sáng hôm sau, Bảo quyết định phải lấy lại phong thái "gia sư nghiêm túc" để giữ giá. Anh chọn một chiếc sơ mi trắng phẳng phiu nhất (dù nó đã hơi ngả vàng ở cổ), vuốt lại mái tóc cho gọn gàng rồi mới sang văn phòng của Tuệ Lâm.

Vừa bước vào cửa, Bảo đã thấy Tuệ Lâm đang đứng bên cửa sổ, diện một chiếc sườn xám cách tân màu trắng thanh khiết. Ánh nắng ban mai của Sài Gòn rọi vào, làm mái tóc đen lánh của cô bừng sáng. Cô quay lại, thấy Bảo thì reo lên:

Gia Bảo! Anh xem, bộ đồ này có... "ngon nhức nách" không?

Bảo đứng hình mất ba giây, ngụm cà phê sáng suýt nuốt ngược vào trong. Anh hắng giọng, cố tỏ ra lạnh lùng:

Tiểu thư, từ đó chỉ dùng cho đồ ăn. Dùng cho quần áo thì... hơi kì. Cô nên dùng từ "đẹp thoát tục" hoặc đơn giản là "hợp dáng". Mà hôm nay cô ăn diện thế này làm gì? Chúng ta học bài về "Các bộ phận cơ thể" cơ mà?

Tuệ Lâm tiến lại gần, mùi hương nước hoa nhẹ nhàng, thanh khiết của cô xộc vào mũi Bảo khiến anh vô thức lùi lại một bước. Cô chớp chớp mắt:

Chú Phước nói tối nay có tiệc chiêu đãi các đối tác lớn. Tôi phải tập luyện trước. Anh dạy tôi đi, làm sao để chào hỏi mà trông thật "ngầu" bằng tiếng Việt?

Bảo khoanh tay, cố gắng không nhìn vào đôi mắt phượng ấy:

Muốn ngầu thì phải học sắc thái. Nào, nhìn tôi. Khi cô muốn từ chối khéo một lời mời rượu, cô không được nói "Tôi không uống", nghe rất mất lộc. Cô phải nói: "Tửu lượng của em hơi xu cà na, xin hẹn đại ca dịp khác".

Tuệ Lâm bật cười, tiếng cười giòn tan như chuông bạc:

Anh lại dạy hư tôi rồi! "Đại ca"? Nghe như tôi sắp đi gia nhập bang phái nào ở Chợ Lớn vậy.

Thì cô đang ở Chợ Lớn mà! – Bảo tặc lưỡi – Ở đây, không ai gọi nhau là "Giám đốc Triệu" hay "Chủ tịch" ngoài đường đâu. Họ gọi là A Chía, A Tía, hoặc là Đại ca. Đó là sự gần gũi.

Buổi học hôm đó, Bảo cố gắng duy trì khoảng cách tối thiểu một mét. Anh dạy cô cách chỉ vào "mắt", "mũi", "miệng" bằng tiếng Việt.

Đây là mắt. Mắt để nhìn người cho chuẩn, đừng để bị mấy gã "gà mờ" lừa.

Đây là tim. – Tuệ Lâm bất ngờ chỉ tay vào ngực trái của mình, rồi nhìn thẳng vào mắt Bảo – Tim tiếng Việt nói là gì?

Bảo khựng lại. Khoảng cách một mét lúc này dường như bốc hơi. Anh thấy rõ hình ảnh mình phản chiếu trong đôi mắt trong veo của cô. Giọng anh bỗng trở nên hơi khàn:

Là... là trái tim. Nó dùng để đập... và đôi khi để đau.

Vậy... tim của Gia Bảo có đang "xu cà na" không? – Tuệ Lâm nghiêng đầu hỏi, vẻ mặt ngây thơ đến mức đáng sợ.

Bảo cảm thấy phòng máy lạnh hình như bị hỏng, sao mà nóng thế này! Anh vội vàng thu dọn sách vở, lúng túng:

Tim tôi đang đòi đi ăn cơm tấm. Bài học hôm nay kết thúc sớm. Cô lo mà chuẩn bị cho bữa tiệc tối nay đi. Đừng có mà dùng từ lóng lung tung nữa đấy!

Bảo "tháo chạy" khỏi văn phòng như một kẻ đào ngũ. Anh lao xuống bãi xe, leo lên con xe máy cà tàng rồi phóng thẳng ra đường phố đông đúc. Gió tạt vào mặt giúp anh tỉnh táo hơn đôi chút.

Lòng Bảo lúc này như một mớ bòng bong. Anh tự nhủ phải "giữ giá", phải nhớ mình là ai. Anh là Trần Gia Bảo, kẻ mà tài sản lớn nhất là kiến thức ngôn ngữ và cái xe máy sắp hỏng. Còn cô là Triệu Tuệ Lâm, người mà một chiếc khuy áo cũng bằng cả năm học phí của anh.

Nhưng cái "giá" mà Bảo muốn giữ, dường như đang lung lay dữ dội trước nụ cười của nàng tiểu thư. Anh không sợ nghèo, không sợ khổ, anh chỉ sợ mình lỡ "thương" người không nên thương.

Trong khi đó, ở tầng cao của tòa nhà, Tuệ Lâm nhìn theo bóng dáng chiếc áo sơ mi trắng đang len lỏi giữa dòng xe cộ, cô khẽ mỉm cười, lẩm bẩm bằng thứ tiếng Việt còn ngọng nghịu:

Gia Bảo... anh mới là đồ... "gà mờ".