Sau thảm họa "xu cà na" tại phòng họp, Triệu Tuệ Lâm xuất hiện trước cổng công ty với một diện mạo hoàn toàn khác. Thay cho đôi giày cao gót đắt đỏ là một đôi giày vải bệt, tay cầm chiếc nón lá mua vội ở sạp báo. Cô nhìn Gia Bảo, giọng vẫn còn chút hậm hực:
Hôm nay, nếu tôi còn bị mắng là "ngơ" nữa, tôi sẽ trừ hết lương tháng này của anh để đi mua thuốc an thần!
Bảo cười xòa, vỗ vỗ vào yên chiếc xe máy cà tàng:
Yên tâm, hôm nay tôi sẽ dạy cô tuyệt kỹ tối thượng của phụ nữ Việt Nam: Trả giá. Đây là môn nghệ thuật mà nếu cô làm chủ được, cả cái Chợ Lớn này sẽ quỳ dưới chân cô.
Điểm đến của họ là Chợ Bình Tây – trái tim giao thương của khu vực Quận 6 với kiến trúc mái ngói âm dương rực rỡ dưới nắng sớm. Mùi của chợ thật đặc biệt: nó là sự hòa quyện giữa mùi nấm đông cô khô, mùi lạp xưởng nồng đậm và cả mùi của mồ hôi, của nhịp sống hối hả.
Bảo dẫn Tuệ Lâm vào một sạp bán đồ gia dụng bằng gốm sứ. Anh thì thầm vào tai cô:
Nghe kỹ nè. Quy tắc số 1: Luôn chê đồ xấu trước khi hỏi giá. Quy tắc số 2: Luôn đòi giảm một nửa. Quy tắc số 3: Nếu không được, hãy dùng chiêu "bỏ đi chờ gọi lại". Giờ cô thử mua bộ ấm trà kia đi.
Tuệ Lâm hít một hơi thật sâu, tiến lại gần sạp. Bà chủ sạp là một người phụ nữ trạc tuổi trung niên, đeo kính lão, đang thoăn thoắt tính toán trên chiếc bàn tính gỗ.
Bà chủ! – Tuệ Lâm lên tiếng, giọng nỗ lực bắt chước vẻ sắc sảo của các bà nội trợ bản địa – Cái ấm này... nhìn rất là... "xu cà na"! Màu sắc... gà mờ quá!
Bà chủ sạp ngước lên, đôi kính lão trễ xuống mũi, mặt ngơ ngác:
Gì vậy em gái? Đồ gốm nung thủ công của người ta mà em kêu gà mờ?
Bảo đứng sau lưng đưa tay lên bóp trán. Anh quên mất là cô nàng này vẫn chưa thoát khỏi ám ảnh của bài học hôm trước.
Tuệ Lâm không bỏ cuộc, cô chỉ vào bộ ấm trà, dõng dạc nói câu tiếp theo:
Bao nhiêu tiền? Làm sao bán?
Năm trăm nghìn bộ này, hàng tuyển đó em – Bà chủ trả lời.
Theo đúng bài Bảo dạy, Tuệ Lâm lập tức hét lên (hơi quá đà):
Năm trăm? Đắt quá! Hai trăm rưỡi! Không bán tôi đi đây!
Nói đoạn, cô xoay người bước đi thật nhanh, dáng vẻ vô cùng cương quyết. Gia Bảo thầm nghĩ: "Được nha, chiêu này làm khá chuẩn." Nhưng anh đứng đợi mãi, mười giây, ba mươi giây trôi qua, bà chủ sạp vẫn thản nhiên ngồi tính tiền tiếp, chẳng buồn gọi lại lấy một câu.
Tuệ Lâm đi được một đoạn khá xa, thấy không ai gọi mình thì bắt đầu lúng túng. Cô đứng lại giữa dòng người chen chúc, nhìn Gia Bảo bằng ánh mắt cầu cứu. Bảo nhún vai:
Cô đi nhanh quá, người ta chưa kịp mở miệng gọi cô đã biến mất sau sạp vải rồi. Lại đây làm lại!
Lần này, Bảo dắt cô đến sạp bán trái cây khô. Tuệ Lâm quyết định dùng chiến thuật mới: dùng sự lơ lớ đáng yêu để "nhõng nhẽo".
Chị đẹp ơi – Cô gọi bà chủ sạp mứt – Cái này là mứt gì?
Mứt cà na đó em. Ăn vô là "xu" lắm đó – Bà chủ đùa.
Tuệ Lâm giật mình, xua tay lia lịa:
Không không! Tôi không muốn xu cà na! Cho tôi cái gì... hồng phát! Cái gì vạn sự như ý!
Bà chủ cười khà khà, đưa cho cô một miếng mứt gừng. Tuệ Lâm nếm thử, vị cay nồng xộc lên mũi khiến cô nhăn mặt, nhưng ngay sau đó là vị ngọt lịm thấm vào đầu lưỡi. Cô quay sang Bảo, hào hứng:
Ngon quá! Bảo à, cái này không phải xu cà na, cái này là... "ngon nhức nách"!
Cụm từ mới học được từ anh Grab lúc sáng được cô áp dụng ngay lập tức khiến cả khu sạp mứt cười ồ lên. Bà chủ sạp thích thú vì cô gái xinh đẹp nói tiếng Việt lơ lớ nhưng lại rất nhiệt tình:
Thôi thấy cưng quá, lấy nửa ký chị tính giá gốc cho.
Lần đầu tiên trong đời, tiểu thư hào môn cảm nhận được niềm vui của việc tiết kiệm được... mười nghìn đồng nhờ trả giá. Cô cầm túi mứt, mặt hớn hở như vừa ký được hợp đồng triệu đô.
Khi hai người ra khỏi chợ, nắng đã lên cao. Bảo dắt cô ghé vào một tiệm nước sâm ở vỉa hè đường Tháp Mười. Họ ngồi trên hai chiếc ghế súp nhỏ xíu, giữa dòng xe cộ qua lại như mắc cửi.
Sao? Bài học hôm nay thấy thế nào? – Bảo hỏi, tay cầm ly nước sâm mát lạnh.
Tuệ Lâm nhìn xuống bàn tay mình, hơi dính chút đường từ túi mứt, nhưng cô không thấy khó chịu như mọi khi.
Gia Bảo, trước đây tôi luôn nghĩ mọi thứ đều có giá niêm yết. Hóa ra ở đây, cái giá không quan trọng bằng cách mình nói chuyện với nhau.
Bảo gật đầu:
Đúng vậy. Người Hoa hay người Việt ở đây đều vậy cả. Họ có thể chửi cô nếu cô kiêu căng, nhưng nếu cô cười với họ một cái, xưng một tiếng "chị đẹp", họ có thể bán cho cô lỗ vốn luôn.
Tuệ Lâm trầm ngâm một lát rồi hỏi:
Vậy... nếu tôi muốn "trả giá" tình cảm của một người, tôi cũng phải chê họ xấu rồi bỏ đi chờ họ gọi lại sao?
Bảo khựng lại, ngụm nước sâm suýt nữa thì phun ra ngoài. Anh nhìn sang Tuệ Lâm, thấy cô vẫn đang chăm chú quan sát một chiếc xe xích lô đi ngang qua, vẻ mặt thản nhiên như vừa hỏi một câu về ngữ pháp.
Cái đó... cái đó thì tùy người. Nhưng thường thì... không ai dùng chiêu "xu cà na" cho tình cảm đâu tiểu thư ạ.
Tuệ Lâm khẽ cười, một nụ cười nhẹ nhàng và trong trẻo nhất mà Bảo từng thấy từ khi quen cô. Ánh nắng xuyên qua kẽ lá của những cây cổ thụ ven đường, đậu lên vai cô, tạo nên một khung cảnh đẹp đến nao lòng ngay giữa lòng phố chợ ồn ào.
Ngày hôm đó, đại tiểu thư nhà họ Triệu không mang về được một bản hợp đồng nào, nhưng cô mang về một túi mứt gừng và một bài học rằng: ở Chợ Lớn, đôi khi để có được thứ mình muốn, người ta không cần dùng đến uy quyền, mà chỉ cần một trái tim đủ nóng để hòa vào cái náo nhiệt của vỉa hè.