Sau sự cố "chưng hửng" ở chợ, Triệu Tuệ Lâm dường như đã bắt đầu cảnh giác hơn với những cái bẫy ngôn từ của Gia Bảo. Thế nhưng, cô vẫn không thể cưỡng lại sức hút của những từ ngữ kỳ lạ mà Bảo gọi là "ngôn ngữ của giới trẻ bản địa". Đối với một người đang nỗ lực hòa nhập để không bị tống về Quảng Đông lấy chồng, Tuệ Lâm tin rằng mình phải nói được thứ tiếng mà "người bình thường" hay nói.
Sáng thứ Hai, Bảo xuất hiện tại văn phòng với một túi bánh cam giòn rụm. Anh thấy Tuệ Lâm đang vùi đầu vào đống sổ sách, đôi lông mày thanh tú nhíu chặt lại.
Sao vậy tiểu thư? Nhìn mặt cô như vừa bị mất sổ gạo vậy?
Tuệ Lâm ngước lên, thở dài thườn thượt, mái tóc hơi rối bời:
Gia Bảo, mấy ông thúc thúc trong hội đồng quản trị thật khó hiểu. Họ cứ dùng những từ cổ hủ, rồi lại bắt tôi giải trình về các con số bằng tiếng Việt. Nếu tôi nói không xong, họ sẽ báo cáo với bố tôi rằng tôi "vịt nghe sấm".
Bảo bật cười, kéo chiếc ghế xoay ngồi đối diện cô, thong thả cắn một miếng bánh cam:
Vậy thì hôm nay chúng ta tạm gác giáo trình hàn lâm qua một bên. Tôi dạy cô vài từ để "phủ đầu" bọn họ. Cô có biết thế nào là "Xu cà na" không?
Tuệ Lâm ngơ ngác, đôi mắt phượng mở to:
Xu... cà... na? Nghe giống tên một loại trái cây hơn là ngôn ngữ kinh doanh.
Gần đúng! Cà na là một loại quả chua chát. Khi người ta nói "Xu cà na", nghĩa là mọi chuyện đen đủi, xui xẻo đến mức không còn gì để nói. Ví dụ, cô trang điểm thật đẹp đi gặp khách hàng mà giữa đường gặp mưa rào, đó là xu cà na. Hoặc như dự án của cô bị đối thủ nẫng tay trên, cũng gọi là xu cà na.
Tuệ Lâm lấy bút ghi chép lia lịa, vẻ mặt vô cùng tâm đắc:
Ồ... ra là vậy. Vậy còn "Toang"?
"Toang" là kết quả của sự xu cà na đó. Là tan tành, là hết hy vọng, là vỡ trận. – Bảo vừa nói vừa khua chân múa tay minh họa – Còn nếu cô gặp một kẻ không biết gì mà cứ hay ra vẻ, cô hãy gọi hắn là "Gà mờ".
Tuệ Lâm gật đầu liên tục, trong đầu cô đang bắt đầu sắp xếp một "chiến lược ngôn từ" mới cho cuộc họp chiều nay. Bảo thấy vẻ đắc ý của cô, bỗng cảm thấy hơi lo lo, nhưng rồi cái bụng đói và suy nghĩ về số lương sắp nhận đã lấn át sự lương thiện của một gia sư.
Buổi chiều, tại phòng họp trang trọng của tập đoàn, khói trà mặn lan tỏa nghi ngút. Các bô lão người Hoa ngồi trị trọng trên những chiếc ghế gỗ chạm trổ, không khí căng thẳng như một bàn cờ thế. Một ông chú họ Triệu, vốn là người phản đối việc Tuệ Lâm sang Việt Nam nhất, bắt đầu lên tiếng bằng một giọng mỉa mai:
Cháu gái à, báo cáo quý này của chi nhánh có vẻ không được "thuận buồm xuôi gió" cho lắm. Cháu định giải thích thế nào với hội đồng?
Tuệ Lâm hít một hơi thật sâu, nhớ lại những gì Bảo đã dạy. Cô đứng phắt dậy, thần thái ngời ngời, dùng hết công lực tiếng Việt "vỡ lòng" của mình để phát biểu:
Thưa các thúc thúc, con biết tình hình hiện tại có vẻ hơi... xu cà na. Nhưng nếu chúng ta không thay đổi chiến lược tiếp cận thị trường khu Chợ Lớn, dự án này chắc chắn sẽ toang!
Toàn bộ phòng họp rơi vào một sự im lặng chết chóc. Các vị bô lão, những người vốn chỉ quen với những từ ngữ kinh điển như "phát đạt", "hồng phát", "vạn sự như ý", hoàn toàn đứng hình trước mớ từ lóng lạ lẫm này.
Lão Phước ngồi ở góc bàn, đang cầm chén trà sém chút nữa là đánh rơi xuống đất. Lão trợn mắt nhìn cháu gái, rồi lại nhìn ra cửa sổ, nơi Gia Bảo đang đứng thấp thỏm bên ngoài.
Tuệ Lâm thấy mọi người im lặng, tưởng mình đã thuyết phục được họ, cô bồi thêm một cú "knock-out":
Và con thấy, những đối thủ cạnh tranh của chúng ta ở quận 1 thực ra cũng chỉ là lũ gà mờ thôi! Chúng ta không cần sợ!
"Rầm!" – Một vị thúc thúc đập bàn đứng dậy, mặt đỏ gay:
Xu cà na? Toang? Gà mờ? Triệu Tuệ Lâm, ai dạy cháu dùng thứ ngôn ngữ đường phố này trong cuộc họp của gia tộc Triệu hả? Cháu coi chúng ta là ai?
Gia Bảo đứng bên ngoài cửa kính, nghe thấy tiếng đập bàn thì chỉ muốn tìm một cái lỗ để chui xuống. Anh tự tát vào trán mình: "Toang thật rồi Bảo ơi! Mình dạy cô ấy từ lóng để dùng lúc đi ăn ốc, ai mượn cô ấy mang vào phòng họp hội đồng quản trị đâu!"
Cuộc họp kết thúc trong sự hỗn loạn. Tuệ Lâm bị mắng cho một trận tơi bời và phải viết bản kiểm điểm. Khi cô bước ra khỏi phòng, khuôn mặt xinh đẹp đã vương chút nước mắt, đôi vai run run vì tức và vì... quê.
Bảo lén lút đi theo cô vào văn phòng riêng. Anh hắng giọng, lí nhí:
Ờ... tiểu thư... Thực ra mấy từ đó... không nên dùng ở chỗ có nhiều người già như vậy...
Tuệ Lâm không nói không rằng, cầm chiếc gối trên sofa ném thẳng vào mặt Bảo:
Đồ Bảo Lì đáng ghét! Anh muốn tôi bị đuổi về nước sớm phải không? Anh là đồ... đồ xu cà na!
Bảo bắt được chiếc gối, nhìn cô gái đang vừa khóc vừa mắng mình bằng đúng cái từ anh dạy, bỗng thấy lòng mình chùng xuống. Anh tiến lại gần, bỏ chiếc gối xuống, giọng bỗng trở nên dịu dàng lạ thường:
Tôi xin lỗi. Tôi chỉ muốn cô bớt căng thẳng, muốn cô thấy tiếng Việt vui vẻ hơn thôi. Đừng khóc nữa, mắt sưng lên thành "gà mờ" thật thì không ai cứu được đâu.
Tuệ Lâm ngẩng đầu lên, thấy Bảo đang nhìn mình với ánh mắt đầy hối lỗi và chân thành, cơn giận bỗng bay đi mất một nửa. Cô thút thít:
Vậy... vậy làm sao để cứu vãn? Mấy ông thúc thúc nói tôi không có phong thái của người thừa kế.
Bảo mỉm cười, một nụ cười đầy tự tin của một kẻ rành đời:
Đơn giản thôi. Ngày mai tôi dắt cô đi chợ Bình Tây. Chúng ta sẽ thực hành bài học "Văn hóa vỉa hè". Để quản lý được người Hoa ở Chợ Lớn, cô không cần dùng từ ngữ cao siêu, cô cần phải biết cách nói chuyện làm sao để họ thấy cô "cùng phe" với họ. Một buổi đi chợ sẽ giá trị hơn mười cuộc họp này. Đi không?
Tuệ Lâm quẹt nước mắt, nhìn gã gia sư nghèo trước mặt. Cô nhận ra rằng, dù gã có hay trêu chọc và dạy cô những điều kỳ quái, nhưng gã là người duy nhất ở cái xứ Sài Gòn xa lạ này khiến cô thấy mình được là chính mình, thay vì là một "đại tiểu thư" nặng nề trên vai.
Đi! Nhưng lần này anh mà còn để tôi "chưng hửng" nữa, tôi sẽ cho anh "toang" thật sự đó!
Bảo cười ha hả, dắt cô tiểu thư rời khỏi văn phòng. Nắng chiều Chợ Lớn lại nhuộm vàng những con đường, mùi lạp xưởng phơi trên ban công hòa cùng mùi gió biển, báo hiệu cho một hành trình "xu cà na" nhưng đầy cảm xúc sắp tới.