MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiếng vọng dưới đáy thời gianChương 10: Điềm báo về một sự sụp đổ

Tiếng vọng dưới đáy thời gian

Chương 10: Điềm báo về một sự sụp đổ

946 từ · ~5 phút đọc

Một buổi sáng không có gió, bầu trời trên phủ họ Trịnh xám xịt như màu chì. Cây đại thụ đứng im lìm, những tán lá rậm rạp không một tiếng xào xạc, tạo nên một sự tĩnh lặng đầy bất an. Sự tĩnh lặng ấy bị xé toạc bởi tiếng động cơ xe hơi gầm rú — một âm thanh chói tai và xa lạ đối với vùng quê yên bình này.

Một chiếc xe đen bóng dừng lại trước cổng lớn. Từ trên xe bước xuống là một người đàn ông mặc âu phục lịch lãm nhưng gương mặt lại mang vẻ lạnh lùng của một kẻ đi đòi nợ. Đó là ông Phán, một chủ ngân hàng lớn ở thành phố, người nắm giữ những tờ văn tự cầm cố quan trọng nhất của dòng họ Trịnh.

Sự xuất hiện của ông Phán khiến cả phủ đệ rúng động. Bà Thượng phu nhân buộc phải ra tiếp khách tại sảnh chính. Lần đầu tiên sau nhiều năm, Thảo An thấy gương mặt của Bà Nội không còn giữ được vẻ điềm nhiên thanh thản. Đôi bàn tay bà run khẽ khi cầm chén trà.

"Thưa Bà Thượng," ông Phán vào thẳng vấn đề, giọng ông vang vọng trong không gian cao vút của sảnh nhà. "Tôi đến đây không phải để uống trà. Các khoản lãi từ ba xưởng dệt ở Nam Định đã quá hạn sáu tháng. Nếu trong tuần này gia đình không thanh toán được ít nhất một phần ba số nợ gốc, tôi buộc phải phát mãi khu điền trang phía Đông để thu hồi vốn."

Bà Thượng phu nhân đặt mạnh chén trà xuống bàn, tiếng sứ chạm gỗ vang lên khô khốc: "Họ Trịnh chúng tôi chưa bao giờ thất tín. Việc chậm trễ này chắc chắn là do nhầm lẫn của kẻ dưới."

Duy Lân đứng bên cạnh, mồ hôi hột chảy dài trên thái dương. Gã cúi gầm mặt, không dám nhìn vào mắt ai. Khoản tiền lãi đó đã bị gã "mượn tạm" để ném vào những sòng bạc ở Casino Đồ Sơn suốt nửa năm qua.

"Nhầm lẫn hay không thì con số không biết nói dối," ông Phán đẩy một xấp tài liệu lên bàn. "Đây là lệnh của ngân hàng."

Trong khi không khí sảnh chính đang đóng băng, Thảo An từ phía trong bước ra. Cô không mặc áo dài lụa rực rỡ như mọi khi mà chọn một bộ đồ giản dị, tay cầm xấp sổ sách mà cô đã thức trắng đêm để hoàn thiện cùng Khiêm.

"Thưa ông Phán," An lên tiếng, giọng cô bình tĩnh đến lạ lùng giữa cơn bão. "Tôi là vợ của người thừa kế họ Trịnh. Tôi đã xem xét các hợp đồng này. Đúng là chúng ta có sự chậm trễ, nhưng hồ sơ của ông thiếu một điều khoản quan trọng về việc gia hạn trong trường hợp thiên tai làm hỏng mùa màng, vốn đã được ký kết từ thời cha của chồng tôi."

Ông Phán nheo mắt nhìn cô gái trẻ. Ông không ngờ ở cái chốn cổ hủ này lại có một người am hiểu luật ngân hàng đến vậy.

Duy Khiêm cũng bước ra, anh đứng cạnh An, bờ vai rộng của anh như một bức tường vững chãi che chở cho cô. Anh đặt tay lên xấp tài liệu, nhìn thẳng vào ông Phán: "Vợ tôi nói đúng. Chúng tôi không trốn nợ, nhưng chúng tôi yêu cầu một cuộc đàm phán công bằng. Cho chúng tôi ba ngày để đối soát lại toàn bộ dòng tiền từ các xưởng dệt. Nếu có gian lận từ phía quản lý của chúng tôi, chúng tôi sẽ tự giải quyết. Còn nợ, chúng tôi sẽ trả."

Sự quyết liệt của hai vợ chồng trẻ khiến Bà Thượng phu nhân ngỡ ngàng. Bà nhìn đứa cháu đích tôn bấy lâu nay tưởng như chỉ biết cúi đầu, giờ đây lại đang đứng ra gánh vác vận mệnh dòng họ bằng một thái độ hiên ngang chưa từng thấy.

Sau một hồi tranh luận gay gắt, ông Phán miễn cưỡng ra về, để lại một tối hậu thư: Ba ngày.

Khi chiếc xe hơi vừa khuất bóng, Bà Thượng phu nhân đứng dậy, chỉ tay về phía Duy Lân: "Mày... mày đã làm gì với số tiền lãi đó?"

Duy Lân quỳ sụp xuống, lắp bắp không thành lời. Sự thật về sự mục nát từ bên trong giờ đây đã phơi bày dưới ánh mặt trời. Cây đại thụ không phải sụp đổ vì gió bão bên ngoài, mà vì những con sâu mọt mang cùng dòng máu đang gặm nhấm nó từng ngày.

Thảo An nhìn cây đại thụ ngoài sân. Một nhành cây khô héo bỗng gãy rụng, rơi xuống mặt sân gạch lạnh lẽo. Đó là điềm báo cho sự kết thúc của một kỷ nguyên cũ.

"Chúng ta phải làm việc ngay thôi, Khiêm," An nói khẽ, đôi mắt cô phản chiếu ánh sáng xám xịt của bầu trời. "Ba ngày này sẽ quyết định chúng ta là chủ nhân hay là những kẻ trắng tay rời khỏi đây."

Khiêm nắm chặt tay vợ. Anh hiểu rằng, cơn sóng gió tài chính này chính là cơ hội duy nhất để họ thanh lọc gia tộc, để đốn bỏ những cành mục và giữ lấy gốc rễ thực sự của mình.

Hồi 1 khép lại với hình ảnh hai vợ chồng trẻ đứng giữa sảnh nhà chính đại, xung quanh là những gương mặt hoảng loạn của dòng tộc, phía trước là vực thẳm của sự phá sản, nhưng trong tay họ là sự thật và một liên minh không thể phá vỡ.