MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiếng vọng dưới đáy thời gianChương 9: Ánh nhìn phía sau rèm lụa

Tiếng vọng dưới đáy thời gian

Chương 9: Ánh nhìn phía sau rèm lụa

969 từ · ~5 phút đọc

Kể từ sau cuộc thương thuyết bí mật, Duy Khiêm dành nhiều thời gian hơn ở nhà chính thay vì trốn tránh trên gác xếp. Tuy nhiên, anh không còn là một pho tượng đá vô hồn. Anh thường chọn ngồi ở góc trường kỷ trong phòng khách, tay cầm một cuốn sách cổ, nhưng đôi mắt lại vô thức dõi theo bóng dáng của Thảo An qua tấm rèm lụa mỏng ngăn cách phòng khách và gian làm việc phía trong.

Thảo An lúc này đang là tâm điểm của sự xôn xao trong phủ. Cô ngồi bên bàn gỗ, xung quanh là hàng chồng sổ sách và những bảng kê khai thuế khóa từ các điền trang. Qua lớp rèm lụa thêu hoa cúc, Khiêm quan sát cách cô làm việc: đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại khi bắt gặp một con số bất hợp lý, đôi bàn tay thoăn thoắt gẩy bàn tính, và cái cách cô kiên nhẫn giải thích cho gã kế toán già về phương pháp hạch toán mới.

Ở An có một thứ năng lượng mà Khiêm chưa từng thấy ở bất kỳ người đàn bà nào trong họ Trịnh: sự quyết đoán hòa quyện với vẻ tao nhã. Cô không gào thét, không dùng quyền uy của "mợ cả" để áp chế, cô dùng logic và sự thật. Khiêm chợt nhận ra, phía sau vẻ ngoài mỏng manh như nhành cỏ ấy là một bộ óc sắc sảo được rèn giũa bởi nền giáo dục hiện đại. Anh thấy mình bị cuốn hút bởi sự tự tin ấy — một thứ tự do mà anh đã từng từ bỏ.

"Anh nhìn gì mà chăm chú thế, anh Khiêm?"

Tiếng của Duy Lân vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ của anh. Gã em họ bước vào với bộ âu phục trắng muốt, mái tóc chải chuốt bóng mượt, trên môi vẫn là nụ cười nửa miệng khó đoán. Lân liếc nhìn về phía tấm rèm lụa, nơi An đang tập trung làm việc.

"Chị dâu có vẻ rất say mê công việc nhỉ? Nhưng anh biết đấy, đàn bà mà cầm hòm chìa khóa quá chặt, thường sẽ làm hỏng vận khí của đàn ông," Lân hạ thấp giọng, cố ý gieo rắc sự nghi kỵ.

Khiêm khép cuốn sách lại, ánh mắt anh lạnh nhạt: "Vận khí của họ Trịnh vốn đã chẳng tốt đẹp gì mấy năm qua. Nếu An có thể làm sạch đống bụi bặm trong sổ sách, đó là phúc phần của gia đình này."

Duy Lân cười hắt ra, gã tiến lại gần Khiêm, giọng thì thầm nhưng đầy nọc độc: "Để xem cái phúc phần đó kéo dài được bao lâu. Sáng nay, tôi nghe nói Bà Nội đã gọi quản gia vào hỏi về việc mợ cả cắt giảm chi phí cúng bái vào tháng tới. Anh biết Bà Nội coi trọng việc thờ cúng thế nào rồi đấy. Đụng vào thần linh là đụng vào giới hạn của Bà."

Khiêm siết chặt tay vào bìa sách. Anh biết Lân đang tìm cách khích bác mình để anh đứng ra ngăn cản An, hoặc tệ hơn, gã sẽ dùng việc này để đâm chọc với Bà Thượng.

Lúc này, Thảo An bước ra từ sau tấm rèm. Cô đã nghe thấy một phần câu chuyện. Cô không hề nao núng, nhìn thẳng vào Duy Lân: "Tôi không cắt giảm việc thờ cúng vì thiếu lòng thành, chú Lân ạ. Tôi chỉ cắt giảm những khoản chi vô lý cho những xấp vàng mã khổng lồ được mua với giá cao gấp ba lần thị trường tại cửa hàng của người quen chú. Tiền đó nên được dùng để sửa lại mái đình đang dột cho dân làng, đó mới là tích đức thực sự cho tổ tiên."

Gương mặt Duy Lân biến sắc trong tích tắc. Khoản "hoa hồng" từ việc mua bán đồ tế lễ vốn là nguồn thu chính để gã ném vào sòng bạc. Việc An khui ra chuyện này không khác gì tát thẳng vào mặt gã.

"Chị dâu... chị giỏi lắm," Lân nghiến răng, rồi quay lưng bước đi, bóng lưng gã rung lên vì giận dữ.

Căn phòng trở lại sự im lặng. Thảo An quay sang nhìn Khiêm, hơi thở cô vẫn còn chút dồn dập vì cuộc đối đầu. Cô thấy anh vẫn ngồi đó, nhưng ánh mắt anh nhìn cô lúc này không còn là sự quan sát xa cách nữa. Nó chứa đựng một sự che chở thầm lặng và một niềm tự hào không giấu giếm.

Khiêm đứng dậy, bước lại gần cô. Anh đưa tay vén nhẹ tấm rèm lụa còn đang đung đưa. "Em vừa mới tuyên chiến với kẻ nguy hiểm nhất sau Bà Nội đấy," anh nói khẽ.

An mỉm cười, vẻ kiêu hãnh hiện rõ: "Tôi không sợ. Tôi chỉ sợ mình sống một đời im lặng như những bóng ma ở đây thôi."

Khiêm đưa tay lên, dường như muốn chạm vào đôi vai đang gánh vác quá nhiều áp lực của vợ, nhưng rồi anh dừng lại, chỉ khẽ gõ nhẹ vào khung cửa gỗ. "Tối nay, hãy mang sổ sách lên gác xếp. Tôi sẽ giúp em rà soát lại các hợp đồng điền trang. Tôi biết rõ những kẽ hở mà Duy Lân thường sử dụng."

Ánh mắt họ giao nhau sau tấm rèm lụa. Đó không phải là ánh mắt của một đôi vợ chồng lãng mạn thông thường, mà là ánh mắt của hai chiến binh vừa tìm thấy đồng đội trong một trận chiến sinh tử.

Phía sau họ, bóng cây đại thụ vẫn phủ kín sân, nhưng qua những kẽ rèm lụa mỏng manh, ánh nắng ban chiều đã bắt đầu len lỏi vào, chiếu sáng cả những góc tối nhất của thư phòng.