Ba ngày định mệnh bắt đầu bằng một chuyến đi thị sát ngay trong đêm. Thảo An và Duy Khiêm không chờ đến sáng; họ thuê một chiếc xe kéo, lặng lẽ rời khỏi phủ họ Trịnh khi Bà Thượng phu nhân còn đang chìm trong những cơn mộng mị mệt mỏi và Duy Lân còn mải mê tìm cách tẩu tán những chứng từ giả mạo.
Điểm đến là xưởng dệt lụa Nam Định — "bầu sữa" lớn nhất nhưng cũng là nơi đang rò rỉ nghiêm trọng nhất của dòng họ.
Khi chiếc xe dừng lại trước cổng xưởng vào lúc mờ sáng, không gian nơi đây toát lên một vẻ xơ xác đến nao lòng. Những dãy nhà kho lợp ngói đỏ đã xỉn màu, tiếng máy dệt chạy lạch cạch yếu ớt không đủ tạo nên nhịp sống hối hả của một công xưởng danh tiếng. Mùi hồ vải và mùi ẩm mốc trộn lẫn vào nhau trong không khí se lạnh.
"Cẩn thận, An," Khiêm khẽ nhắc khi anh đỡ cô bước qua vũng nước đọng trước cổng. "Tay quản đốc ở đây là Trần Hòa, hắn là anh em cột chèo với ông chú chi hai. Hắn không dễ đối phó đâu."
An siết chặt chiếc túi da chứa sổ sách kế toán, đôi mắt cô rực lên sự quyết đoán: "Kẻ gian thường sợ ánh sáng. Chúng ta chính là ánh sáng đó, Khiêm."
Họ bước vào văn phòng điều hành. Trần Hòa đang nằm khểnh trên chiếc ghế mây, tay cầm tẩu thuốc phiện, gương mặt phù nề vì rượu thịt. Thấy "cậu đích tôn" và "mợ cả" đột ngột xuất hiện, hắn giật mình bật dậy, chiếc tẩu rơi xuống sàn kêu lộc cộc.
"Lạy cậu, lạy mợ! Sao hai người lại xuống đây giờ này mà không báo trước?" Trần Hòa lắp bắp, đôi mắt lấm lét đảo quanh.
"Nếu báo trước, liệu tôi có được thấy cảnh quản đốc xưởng dệt danh giá lại đang hưởng lạc giữa lúc công nhân đang đình công vì nợ lương không?" Khiêm lạnh lùng cắt ngang, anh tiến lại phía bàn làm việc, lật giở những tờ hóa đơn xuất kho nằm ngổn ngang.
Thảo An không phí lời. Cô ngồi xuống chiếc ghế đối diện, trải rộng bản hạch toán mà cô đã chuẩn bị. "Ông Hòa, tôi chỉ hỏi ông một câu: Tại sao trong sáu tháng qua, lượng tơ tằm nhập vào vẫn giữ nguyên, nhưng sản lượng lụa loại một xuất kho lại giảm đến 40%? Trong khi đó, lượng vải vụn và lụa lỗi lại tăng đột biến?"
Trần Hòa đổ mồ hôi hột, hắn cố gượng cười: "Thưa mợ, tại... tại tằm năm nay yếu, kén không đều, máy móc lại cũ kỹ..."
"Nói láo!" An đập tay xuống bàn, tiếng động vang lên đanh gọn. "Tôi đã kiểm tra mẫu kén ở kho ngoài. Kén rất tốt. Sự thật là ông đã lén lút tuồn lụa loại một ra ngoài, dán nhãn lụa lỗi để bán cho các thương buôn chợ đen với giá rẻ, rồi ăn chia phần chênh lệch với Duy Lân, có đúng không?"
Căn phòng rơi vào sự im lặng nghẹt thở. Tiếng máy dệt bên ngoài vọng vào như tiếng tim đập dồn dập của kẻ tội lỗi. Trần Hòa nhìn sang Khiêm, hy vọng tìm thấy sự khoan hồng của một người chủ vốn dĩ hiền lành bấy lâu nay. Nhưng anh chỉ thấy một Duy Khiêm với ánh mắt sắc lẹm, đôi bàn tay đang siết chặt lấy thành ghế.
"Ông Hòa," Khiêm trầm giọng, từng chữ nặng như chì. "Ông đã ăn cơm của nhà họ Trịnh ba mươi năm. Cha tôi coi ông như người nhà. Nhưng sự phản bội này thì cây đại thụ cũng không dung thứ được. Đưa chìa khóa kho thành phẩm cho mợ cả ngay lập tức."
Trần Hòa run rẩy giao ra chùm chìa khóa. An cùng Khiêm tiến về phía kho chứa bí mật phía sau xưởng. Khi cánh cửa gỗ nặng nề mở ra, ánh đèn dầu soi rọi hàng trăm cây lụa thượng hạng được đóng gói kỹ càng, sẵn sàng để vận chuyển đi trong đêm. Đây chính là số hàng đã bị "khai tử" trên giấy tờ.
"Đây chính là số tiền để trả nợ cho ông Phán," An thở phào, một nụ cười nhẹ hiện trên môi nhưng mắt cô lại đượm buồn. "Nhà chúng ta không nghèo, Khiêm ạ. Chúng ta chỉ bị chính người nhà mình hút máu thôi."
Đúng lúc đó, từ phía cổng xưởng, tiếng bước chân dồn dập vang lên. Duy Lân xuất hiện cùng một đám gia nhân hung tợn. Gã không còn vẻ bóng bẩy thường ngày, gương mặt vặn vẹo vì sự sợ hãi và giận dữ khi thấy bí mật của mình bị phanh phui.
"Anh Khiêm, chị dâu, hai người đi hơi quá xa rồi đấy!" Lân gầm lên, tay gã lăm lăm một thanh gậy gỗ. "Ở cái xưởng này, lời tôi mới là luật. Hai người định cướp miếng cơm của tôi sao?"
Khiêm bước lên phía trước, chắn ngang giữa An và Duy Lân. Anh không còn là người đàn ông yếu đuối quỳ ở từ đường nữa. Anh đứng thẳng, bóng anh đổ dài dưới ánh đèn dầu, hiên ngang và đầy uy lực.
"Miếng cơm của chú được làm từ máu của gia tộc," Khiêm nói, giọng anh vang vọng khắp kho hàng. "Lân, nếu chú còn bước thêm một bước, tôi sẽ không nể tình anh em nữa. Tôi là người kế vị duy nhất của họ Trịnh, và hôm nay, tôi lấy lại những gì thuộc về chúng tôi."
Cuộc đối đầu dưới ánh bình minh vừa hé rạng ở xưởng dệt Nam Định đánh dấu nhát rìu đầu tiên chặt vào những cái rễ mục nát. Nhưng An biết, đây chỉ là những con sâu nhỏ. Con sâu lớn nhất vẫn đang ẩn mình trong bóng tối của phủ đệ, chờ đợi để giáng một đòn chí mạng vào họ.