Ba ngày sau lễ cưới, món đồ hồi môn quan trọng nhất của Thảo An mới được chuyển từ Hà Nội về tới phủ họ Trịnh: một chiếc đàn dương cầm hiệu Pleyel bằng gỗ mun đen bóng. Việc vận chuyển chiếc đàn qua những con đường làng gồ ghề và khênh nó qua ngưỡng cửa cao ngất của phủ đệ đã gây ra một sự chấn động nhỏ trong đám gia nhân. Họ nhìn vật thể to lớn, kỳ lạ ấy như nhìn một con quái vật từ phương Tây xa xôi vừa lạc bước vào chốn tôn nghiêm này.
An yêu cầu đặt chiếc đàn ở gian phòng phía Tây, nơi có cửa sổ lớn nhìn ra một góc vườn vắng. Khiêm đứng tựa lưng vào cột gỗ, khoanh tay nhìn những người phu khiêng vác mồ hôi nhễ nhại.
"Cô định mang cả rạp hát về đây sao?" Khiêm hỏi, giọng pha chút châm chọc nhưng ánh mắt lại dán chặt vào những phím đàn trắng muốt vừa lộ ra dưới lớp vải phủ.
An mỉm cười, đôi bàn tay thanh mảnh lướt nhẹ trên mặt gỗ mát lạnh: "Âm nhạc không phải là rạp hát, anh Khiêm. Nó là ngôn ngữ của linh hồn. Và đôi khi, ngôi nhà này quá im lặng, đến mức người ta có thể nghe thấy cả tiếng rêu mọc."
Khiêm không đáp, nhưng An nhận thấy những ngón tay anh khẽ động đậy theo nhịp bước của cô.
Tối hôm đó, sau bữa cơm tối tĩnh mịch như một buổi hành hình, An ngồi xuống trước cây đàn. Ánh trăng chiếu qua kẽ lá đại thụ, rọi những vệt sáng vặn vẹo lên sàn nhà. Cô bắt đầu nhấn những phím đầu tiên. Bản Nocturne của Chopin vang lên, thanh thoát nhưng đầy u uẩn, len lỏi qua những kẽ hở của vách gỗ, bay lên tận những xà nhà bám đầy bụi thời gian.
Tiếng đàn dương cầm trong phủ họ Trịnh nghe thật lạc điệu. Nó không trầm đục như tiếng mõ, không thê lương như tiếng nhị, mà nó sắc lạnh và vang vọng.
Từ phía nhà chính, Bà Thượng phu nhân đang lần tràng hạt chợt dừng lại. Đôi lông mày bạc trắng nhíu lại. Đối với bà, âm thanh này là sự xáo trộn, là một thứ tạp âm đang cố tình phá vỡ sự tĩnh lặng linh thiêng mà bà đã dày công gìn giữ suốt nửa thế kỷ. Bà sai người hầu cận sang nhắc nhở, nhưng khi người hầu vừa chạm chân đến thềm phòng phía Tây, họ đã thấy cậu Duy Khiêm đứng đó, đôi mắt nhắm nghiền, tựa đầu vào cánh cửa, chìm đắm trong giai điệu.
An dừng lại ở một nốt cao lơ lửng. Cô quay đầu lại, thấy Khiêm đang nhìn mình. Trong bóng tối, ánh mắt anh không còn vẻ lạnh lùng thường thấy, mà tràn đầy một nỗi đau đớn khó gọi tên.
"Dừng lại đi," Khiêm khàn giọng nói.
"Anh không thích nó sao?" An hỏi, tay vẫn đặt trên phím đàn.
Khiêm bước vào phòng, hơi thở anh dồn dập hơn thường lệ. Anh tiến lại gần cây đàn, ánh mắt nhìn vào những phím đen trắng như nhìn vào một vết thương cũ vừa bị xé toạc. "Nó nhắc tôi nhớ về mẹ tôi," anh nói, giọng nhỏ đến mức gần như thầm thì. "Bà cũng từng có một cây đàn nhỏ hơn thế này. Và bà cũng từng chơi bản nhạc này vào những đêm cha tôi đi vắng."
An lặng đi. Đây là lần đầu tiên Khiêm nhắc về mẹ mình — người đàn bà đã biến mất khỏi gia tộc này một cách bí ẩn mà không ai dám nhắc tên.
"Bà ấy đâu rồi?" An khẽ hỏi.
Khiêm cười nhạt, một nụ cười đầy cay đắng: "Bà ấy đã bị cây đại thụ này nuốt chửng. Bà không chịu nổi sự tĩnh lặng, không chịu nổi những chén trà đắng, và cuối cùng, bà đã chọn cách ra đi trong một đêm mưa gió, để lại cây đàn bị đập nát dưới chân cột cờ. Bà Nội đã cấm bất cứ âm thanh Tây phương nào vang lên trong nhà này kể từ đó."
An hiểu ra lý do tại sao sự hiện diện của chiếc đàn lại khiến không khí trong phủ trở nên căng thẳng đến thế. Cô không đứng dậy, trái lại, cô lại nhấn một hợp âm trầm hùng và mạnh mẽ hơn.
"Nếu mẹ anh đã thất bại vì bà cô độc, thì anh không cần phải sợ nữa," An nhìn thẳng vào mắt Khiêm, ánh mắt cô lấp lánh sự kiên định. "Tôi không phải là mẹ anh. Và tôi sẽ không để cây đàn này bị đập nát."
"Cô quá tự tin rồi, An," Khiêm tiến lại gần, cúi xuống sát mặt cô. "Cô không biết Bà Nội có thể làm gì đâu. Ở đây, sự nổi loạn luôn phải trả giá bằng máu hoặc sự lãng quên."
"Vậy thì chúng ta hãy cùng nhau lãng quên những luật lệ vô lý đó đi," An thách thức, hơi thở của cô chạm vào gương mặt anh.
Trong khoảnh khắc ấy, thời gian như ngừng trôi. Tiếng đàn dương cầm vẫn còn dư âm trong không gian, đối chọi với tiếng gió rít qua tán lá đại thụ ngoài kia. Duy Khiêm nhìn người đàn bà mới cưới của mình, người mang theo hương thơm của tri thức và sự tự do, và anh cảm thấy bức tường băng giá quanh trái tim mình đang nứt ra một khe hở nhỏ.
Bỗng nhiên, tiếng gõ gậy của Bà Thượng vang lên khô khốc từ phía hành lang. Khiêm lập tức thu hồi lại cảm xúc, anh đứng thẳng người, vẻ mặt lại trở về với vẻ lạnh lùng băng giá như cũ.
"Bà Nội đến," anh nói nhanh. "Hãy cẩn thận với những gì cô sắp nói."
Thảo An đứng dậy, vuốt lại tà áo. Cô biết, tiếng đàn dương cầm tối nay không chỉ là âm nhạc, nó là một lời tuyên chiến. Và trận chiến dưới bóng đại thụ này, giờ đây mới thực sự bắt đầu.