Trong phủ họ Trịnh, bữa cơm tối không đơn thuần là để duy trì sự sống, mà là một buổi đại lễ của tôn ti và trật tự. Khi bóng tối sụp xuống hoàn toàn, bao trùm lên những mái ngói rêu phong, căn nhà chính bắt đầu rực sáng bởi những ngọn nến sáp ong và đèn lồng lụa đỏ. Tuy nhiên, sự rực rỡ ấy không mang lại chút ấm áp nào cho Thảo An.
Khiêm vẫn đang bị giam lỏng trong từ đường. Sự vắng mặt của anh tạo ra một khoảng không trống hoác bên cạnh An trên chiếc sập gụ dài.
Bàn ăn được bày biện cầu kỳ với những đĩa sứ ký kiểu, thức ăn tinh tế nhưng nguội lạnh. Ngồi quanh bàn là những gương mặt mà An cảm thấy xa lạ hơn cả những người dưng ngoài phố: Bà Thượng phu nhân ngồi vị trí trung tâm, bên trái là ông chú chi thứ hai với vẻ mặt luôn tính toán, bên phải là Duy Lân – gã em họ của Khiêm với nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý.
Sự im lặng bao trùm không gian, chỉ có tiếng bát đĩa chạm nhau khẽ khàng và tiếng nhai nuốt đều đặn. Không ai nói một lời, như thể việc mở miệng trò chuyện trong lúc ăn là một hành động báng bổ tổ tiên.
"Ăn đi con," Bà Thượng phu nhân lên tiếng, đôi mắt bà vẫn không rời khỏi bát súp yến. "Nhà họ Trịnh dù có lâm nguy về tiền bạc, cũng chưa bao giờ thiếu hụt về lễ nghi. Đừng vì một chút xáo trộn mà bỏ bê thân thể."
An cầm đôi đũa ngà, cảm thấy nó nặng nề như chì. Cô nhìn những người xung quanh, ai nấy đều ăn một cách máy móc, gương mặt vô cảm dưới ánh nến chập chờn. Họ giống như những xác sống đang cố diễn lại vở kịch của một thời vàng son đã mất.
"Thưa Bà," An đặt đũa xuống, âm thanh thanh mảnh vang lên giữa sự tĩnh lặng. "Anh Khiêm đã quỳ hai ngày rồi. Sương đêm ở từ đường rất lạnh, nếu anh ấy ngã bệnh, ai sẽ gánh vác việc gia tộc?"
Ông chú chi thứ hai khẽ hắng giọng, ánh mắt liếc nhìn Bà Thượng trước khi quay sang An: "Cháu dâu mới về nên chưa hiểu. Tổ huấn đã dạy: thân thể là của cha mẹ, nhưng danh dự là của dòng họ. Khiêm nó đang gột rửa những ý nghĩ sai lệch, đó là sự cứu rỗi, không phải hành hạ."
Duy Lân lúc này mới lên tiếng, giọng gã mượt mà nhưng chứa đầy gai độc: "Chị dâu đừng lo quá. Anh Khiêm vốn dĩ dẻo dai lắm. Chỉ sợ sau lần này, anh ấy lại vẽ ra những thứ còn... kỳ quái hơn cả mấy tòa nhà Tây nữa kìa."
Một luồng điện giận dữ chạy dọc sống lưng An. Cô nhìn thẳng vào Duy Lân, đôi mắt rực sáng: "Cái mà chú gọi là kỳ quái, thế giới gọi là tiến bộ. Nhà chúng ta đang sống trong một bảo tàng, nhưng chú nên nhớ, bảo tàng chỉ dành cho những thứ đã chết."
Tiếng bát đĩa dừng hẳn. Bà Thượng phu nhân đặt chén xuống, chậm rãi dùng khăn lụa lau khóe miệng. Không khí trong phòng bỗng chốc giảm xuống vài độ.
"Cô An," Bà Thượng gọi tên cô bằng một tông giọng thấp và đều đến đáng sợ. "Học thức của cô là thứ cha cô mua bằng tiền, nhưng cốt cách của người nhà họ Trịnh là thứ phải rèn bằng máu và sự nhẫn nhịn. Nếu cô còn tiếp tục dùng cái lưỡi sắc sảo ấy để phỉ báng gia phong, thì không chỉ người hầu của cô bị đuổi, mà ngay cả cây đàn dương cầm kia cũng sẽ không còn chỗ đứng."
An siết chặt vạt áo dưới gầm bàn. Cô hiểu đây là một lời đe dọa trực tiếp. Cô nhìn vào bát cơm trắng tinh khôi trước mặt, chợt thấy nó nhạt nhẽo và hôi mùi mục nát. Những người này, họ không sống cho hiện tại, họ đang sống để bảo vệ những bóng ma của quá khứ.
Bữa cơm tiếp tục trong sự ngột ngạt đến nghẹt thở. An cố nuốt vài miếng cho qua chuyện, nhưng mỗi ngụm thức ăn đều đắng ngắt như chén trà buổi sáng đầu tiên.
Kết thúc bữa ăn, khi mọi người lục tục đứng dậy, Duy Lân lách qua người An, ghé sát tai cô thì thầm: "Đừng cố cứu anh ta, chị dâu. Ở đây, người ta không cứu nhau, người ta chỉ cùng nhau chìm xuống thôi."
An không đáp, cô bước nhanh ra khỏi nhà chính, hướng về phía từ đường.
Đêm nay trăng khuyết, bóng cây đại thụ đổ dài xuống sân như một con quái vật khổng lồ đang nấp trong bóng tối. An đứng trước cánh cửa gỗ lim nặng nề của từ đường. Qua khe cửa, cô thấy ánh nến vàng vọt bên trong và bóng lưng đơn độc của Khiêm đang quỳ thẳng tắp giữa những làn khói nhang nghi ngút.
Anh không động đậy, như một bức tượng đồng giữa rừng bài vị. An đưa tay chạm vào cánh cửa, lòng đau nhói. Cô muốn gọi tên anh, muốn đưa cho anh một mẩu bánh hay một ngụm nước, nhưng cô biết xung quanh có hàng chục cặp mắt của gia nhân đang rình rập trong bóng tối.
"Khiêm..." cô thì thầm qua khe cửa, chỉ đủ cho gió nghe thấy.
Bóng lưng của Khiêm khẽ run lên một nhịp cực nhỏ. Anh không quay lại, nhưng An biết anh đã nghe thấy. Giữa cái không gian nặc mùi cái chết và sự cũ kỹ này, tiếng gọi của cô là sợi dây duy nhất nối anh với sự sống.
An quay người bước đi, nhưng thay vì về phòng, cô đi về phía khu nhà bếp. Nếu họ muốn cô quản lý việc tế tự và sổ sách, cô sẽ dùng chính quyền lực đó để bắt đầu một cuộc thay đổi ngầm. Cô sẽ không là nhành cỏ dại bị dẫm nát, cô sẽ là loại cỏ có thể mọc xuyên qua cả những kẽ nứt của những bức tường thành kiên cố nhất.
Đêm đó, Thảo An không ngủ. Cô thắp đèn, bắt đầu mở những cuốn sổ sách thu chi bám đầy bụi. Cô phát hiện ra nhiều khoản tiền mờ ám được chi ra cho chi thứ hai và những cuộc ăn chơi của Duy Lân.
"Hóa ra, cái cây đại thụ này không chỉ già, mà còn đang bị sâu mọt đục khoét từ chính bên trong," An lẩm bẩm, một nụ cười lạnh lùng hiện trên môi.
Trận chiến này, cô đã tìm thấy điểm yếu của đối phương.