Gian bếp ám khói của ông Hai và vườn tắc phía sau nhà khi hoàng hôn vừa tắt lịm, nhường chỗ cho bóng tối đặc quánh của vùng quê chiêm trũng Đại Lộc.
Hạ Vy quỳ rạp dưới gốc tắc, hai đầu gối đau nhức vì tiếp xúc quá lâu với lớp đất nện cứng quắc xen lẫn sỏi đá. Đêm nay không có trăng, chỉ có ánh đèn pin từ chiếc điện thoại sắp cạn nguồn hắt ra luồng sáng xanh xao, yếu ớt. Cô dùng đôi bàn tay — vốn dĩ chỉ quen nâng niu những món đồ hiệu — để bới tìm từng trái tắc rụng. Vỏ tắc mỏng tang, căng mọng, khi chạm vào có cảm giác mát lạnh nhưng lại tỏa ra mùi tinh dầu hăng hắc, cay nồng xộc thẳng vào mũi.
Mỗi khi Vy vô ý bóp mạnh, nước tắc chua loét bắn thẳng vào những vết xước trên ngón tay do bị gai đâm lúc sáng, làm cô đau rát đến mức nước mắt chực trào. Nhựa tắc bám vào kẽ móng tay đen kịt, biến bộ móng đính đá lấp lánh trở thành một thứ trang sức kỳ dị và bẩn thỉu. "Nhục quá Vy ơi, mày đang làm cái quái gì ở đây vậy?" – Cô tự hỏi, trong khi đôi bàn tay vẫn vô thức lượm lặt. Cô cảm nhận rõ sự thô nhám của đất cát dưới lòng bàn tay, mùi hăng hắc của lá mục quyện với mùi mồ hôi chua nồng trên cổ áo thun satin.
Phía hiên nhà, ông Hai đang ngồi trên chiếc ghế mây, tay cầm chiếc quạt nan phe phẩy nhịp nhàng. Mùi thuốc rễ hăng nồng từ tẩu thuốc của ông quyện trong không gian tĩnh mịch. Ông nhìn đứa cháu gái đang loay hoay dưới gốc cây bằng ánh mắt lạnh lùng, không một chút mủi lòng.
"Nhặt cho sạch! Đừng có thấy trái mô hơi dập mà vứt đi, phí phạm của trời. Ở nhà tao thì phải làm việc, không có chuyện ngồi không chờ cơm mớm tận mồm đâu nghe con nớ!"
Tiếng nói của ông Hai rổn rảng vang lên như một bản án. Vy nghiến răng, sự uất ức dâng lên tận cổ. Cô đứng phắt dậy, xách cái giỏ tre đã nặng trĩu tắc, bước sầm sập về phía hiên nhà. Đôi chân trần giẫm lên lớp lá khô kêu lạo xạo, đau điếng vì những mẩu cành khô đâm vào gan bàn chân. Cô quăng mạnh chiếc giỏ xuống nền gạch tàu kêu một tiếng cộp khô khốc.
"Con làm xong rồi! Con không ăn bám nội nữa. Ngày mai con sẽ đi bán nước, con sẽ tự kiếm tiền trả nợ cho nội từng hạt đường, từng lá trà!"
Ông Hai thong thả nhấp một ngụm trà xanh đặc quánh, vị chát nồng khiến ông khẽ nheo mắt. Ông liếc nhìn cái giỏ tắc rồi nói nhàn nhạt: "Mần được thì tốt. Nhưng tui nói trước: Tui không cho cô một đồng vốn mô hết. Tự đi mà kiếm cái xe, tự đi mà mua đường, mua đá. Mần không xong thì liệu thần hồn với cái roi mây của tui."
Vy quay lưng chạy vào bếp, không để ông thấy những giọt nước mắt nóng hổi vừa rơi xuống gò má. Cô bắt đầu công việc chuẩn bị cho buổi sáng khởi nghiệp. Vy lấy con dao nhỏ, khéo léo cắt đôi từng trái tắc. Tiếng sật sật khi lưỡi dao xuyên qua lớp vỏ mọng, nước tắc bắn ra sóng sánh trong thau đồng, tỏa hương thơm thanh khiết, chua dịu khắp căn bếp ám mùi bồ hóng. Cô pha thử một ly với mớ đường cát đỏ vừa mượn của nội. Vị chua gắt của tắc Đại Lộc chạm vào đầu lưỡi, ngay lập tức bị vị ngọt lịm của đường bao phủ, để lại dư vị thanh mát, nồng nàn tinh dầu vỏ tắc ở cuống họng.
"Bạch... bạch... bạch!"
Tiếng pô xe thồ nổ giòn giã ngoài cổng rào khiến Vy giật mình. Hùng dắt chiếc xe thồ già cỗi vào sân, trên thùng xe là một thứ gì đó được phủ bạt kín mít. Anh ta nhảy phóc xuống, mồ hôi nhễ nhại làm chiếc áo sơ mi bạc màu dính bết vào lồng ngực săn chắc, tỏa ra mùi nắng và mùi bụi đường khỏe khoắn.
"Khoe với tiểu thư, 'siêu xe' khởi nghiệp của bà đã hoàn thành!" Hùng cười rạng rỡ, tay giật mạnh tấm bạt.
Dưới ánh đèn dầu leo lét từ gian bếp hắt ra, một chiếc xe gỗ nhỏ nhắn hiện hình. Nó được đóng từ đủ loại gỗ tạp: thanh thì nâu sẫm của mít già, thanh thì trắng nhợt của xoan đào, bốn chiếc bánh xe được tận dụng từ xe rùa cũ lấm lem bùn đất. Trên thành xe, dòng chữ "TRÀ TẮC QUẬN 1 - VY VY" được viết bằng than đen bằng nét chữ rồng bay phượng múa của gã xe thồ.
Vy tiến lại gần, ngón tay rụt rè chạm vào mặt gỗ thô ráp chưa kịp bào nhẵn. Cảm giác dăm gỗ đâm nhẹ vào da thịt làm cô khẽ rùng mình, nhưng cái lành lạnh của thớ gỗ mới xẻ lại khiến tim cô đập thình thịch. Đây không phải là cửa hàng sang trọng, nhưng nó là thứ duy nhất cô có vào lúc này để chứng minh bản thân.
"Anh... anh đóng cho tôi thật à?" Vy thốt lên, giọng lạc đi.
"Chớ sao! Tính phí môi giới là một ly trà tắc đặc biệt nghe chưa." Hùng cười hơ hớ, tay vỗ bành bạch vào thành xe khiến bụi bay tung tóe.
Đúng lúc đó, ông Hai từ trong nhà bước ra. Ông đứng lặng lẽ nhìn chiếc xe gỗ, rồi nhìn xấp ly nhựa trong suốt Vy xếp ngay ngắn trên kệ. Ông không khen, cũng không chê, chỉ lẳng lặng đặt lên mặt xe một chiếc chuông đồng nhỏ xíu, loại chuông mà người ta hay gắn vào cổ bò để khỏi lạc. Tiếng chuông vang lên leng keng thanh mảnh trong đêm vắng.
"Tiền cái chuông ni... tui cũng ghi vô sổ nợ rồi đó nghe. Sáng mai 5 giờ phải có mặt ở cổng chợ, trễ một phút là tui dẹp tiệm."
Ông Hai quay lưng đi vào buồng, chiếc bóng gầy guộc đổ dài trên sân gạch đỏ au. Vy nhìn theo bóng ông, rồi lại nhìn cái chuông đồng nhỏ bé. Cô chạm tay vào chiếc chuông, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại nhưng trong lòng lại dâng lên một luồng nhiệt lạ lùng. Cô không còn cảm thấy cái nóng nực của Đại Lộc đáng ghét nữa, thay vào đó là mùi hương của trà tắc, mùi của gỗ mới và tiếng leng keng của sự khởi đầu.
Đêm đó, Vy nằm trên chiếc phản gỗ, nghe tiếng dế mèn nỉ non dưới gầm giường, lòng bồn chồn không sao ngủ được. Cô nhìn mười đầu ngón tay sưng đỏ, xót xa cho bộ móng tiền triệu đã tan nát, nhưng lại thấy háo hức đến lạ kỳ.
Bỗng nhiên, từ phía ngoài sân, cô nghe thấy tiếng bước chân nằng nặng và tiếng "soạt soạt" như có ai đó đang mài gì đó. Vy nín thở, nhón chân bước ra cửa sổ nhìn lén. Dưới ánh trăng mờ ảo, bóng ông Hai đang lúi húi dùng một miếng giấy nhám mài lại những chỗ dăm gỗ còn sót trên chiếc xe của cô. Đôi bàn tay gầy guộc của ông di chuyển tỉ mỉ, cẩn trọng như đang chăm chút cho một món đồ bảo vật.
Vy khựng lại, hơi thở nghẹn lại nơi lồng ngực. Thì ra, cái "lão bạo chúa" ấy vẫn đang âm thầm quan sát cô theo cách của riêng ông. Nhưng niềm xúc động chưa kịp tan đi thì cô chợt nghe thấy tiếng chó sủa ran đầu ngõ, kèm theo tiếng gõ cửa dồn dập và tiếng gọi thất thanh của Hùng: "Ông Hai ơi! Vy ơi! Có chuyện rồi!"
Tiếng kêu xé toạc sự tĩnh lặng của đêm quê, báo hiệu rằng ngày đầu tiên khởi nghiệp của Vy sẽ không hề êm đềm như cô tưởng tượng. Cô vội vã lao ra sân, tim đập loạn nhịp khi thấy Hùng đang đứng ở cổng, gương mặt tái mét dưới ánh đèn pin...