MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrà Tắc Ông HaiChương 9: CHIẾC XE GỖ VÀ MÙI VỊ CỦA SỰ CỨNG ĐẦU

Trà Tắc Ông Hai

Chương 9: CHIẾC XE GỖ VÀ MÙI VỊ CỦA SỰ CỨNG ĐẦU

1,428 từ · ~8 phút đọc

Góc sân gạch tàu dưới gốc cây nhãn già nhà ông Hai. Nắng chiều Đại Lộc quái ác, đổ xuống những vệt vàng vọt như mật mía bị đun cháy, rang nóng cả không gian tĩnh mịch của làng quê.

Hạ Vy đứng chôn chân giữa sân, hai tay nắm chặt tà áo thun đắt tiền nay đã loang lổ những vệt nhựa tắc đen kịt. Trước mặt cô, Hùng đang hì hục với một đống gỗ tạp mà anh ta vừa "gom góp" được từ xưởng cưa đầu làng. Tiếng cưa sắt kéo trên thớ gỗ kêu xèn xẹt chát chúa, bụi cưa bay mù mịt trong nắng, bám vào lớp mồ hôi nhẫy nhụa trên tấm lưng trần rám nắng của gã trai quê.

Mùi gỗ mới bị xẻ thơm nồng, ngai ngái trộn lẫn với mùi dầu máy khét lẹt phả ra từ chiếc xe thồ cũ kỹ đậu gần đó. Mỗi lần Hùng giáng một nhát búa xuống chiếc đinh gỉ, tiếng chát, chát lại vang lên, dội vào vách tường vôi lở loét của gian nhà cổ, khiến lòng Vy cũng rung lên theo từng nhịp.

"Xong rồi nè! Tới đây coi thử 'đại bản doanh' của bà đi tiểu thư." Hùng quệt mồ hôi trán, hất hàm về phía một vật thể lạ lùng vừa thành hình.

Vy tiến lại gần, ngón tay rụt rè chạm vào mặt gỗ thô ráp, chưa kịp bào nhẵn. Cảm giác dăm gỗ đâm nhẹ vào da thịt làm cô khẽ rùng mình. Đó là một chiếc xe gỗ nhỏ, vuông vức, được đóng từ những thanh gỗ không đồng màu—thanh thì nâu sẫm của mít già, thanh thì trắng nhợt của xoan đào. Bốn chiếc bánh xe được tận dụng từ xe rùa cũ, lấm lem bùn đất nhưng trông có vẻ rất chắc chắn.

"Cái này... mà là tiệm trà của tôi hả?" Vy thốt lên, giọng pha chút thất vọng lẫn kinh ngạc. Ở Quận 1, người ta khởi nghiệp trong những quán cafe decor tối giản, máy lạnh phả hơi sương. Còn ở đây, cô khởi nghiệp với một đống gỗ vụn bốc mùi nắng.

"Chớ bà đòi sao nữa? Có bánh xe để đẩy, có mái che bằng bạt xanh để tránh nắng, lại có cả cái kệ để ly xinh xắn vầy là nhất cái xã Đại Hòa này rồi!" Hùng cười hơ hớ, tay vỗ bành bạch vào thành xe khiến bụi bay tung tóe vào mặt Vy.

"Vy! Bước vô đây!"

Tiếng ông Hai từ trong nhà vọng ra, trầm đục và quyền lực như tiếng sấm đêm hè. Vy lật đật chạy vào, đôi chân trần giẫm trên nền gạch tàu nóng rẫy khiến cô phải nhảy lò cò. Ông Hai đang ngồi bên bàn gỗ, tay cầm một cuốn sổ nợ đã ố vàng, đôi kính lão trễ xuống tận sống mũi. Trên bàn, mùi trà xanh đặc quánh bốc hơi nghi ngút, vị chát của nó dường như ám cả vào không khí.

"Bao nhiêu?" Ông Hai hỏi cộc lốc, không ngẩng đầu lên.

"Dạ... bao nhiêu cái gì nội?" Vy lúng túng.

"Tiền đường, tiền trà, tiền đá... tất cả mớ đồ cô lấy trong bếp từ sáng đến giờ. Ghi vô sổ hết. Ở cái nhà ni, không có chuyện làm ăn kiểu 'tình thân mến thân'. Cô muốn khởi nghiệp, thì phải sòng phẳng với tui từng đồng bạc lẻ."

Vy bặm môi, đôi mắt rực lên sự uất ức. Cô nhìn xuống bộ móng tay đính đá Swarovski giờ chỉ còn lại vài viên trơ trọi giữa lớp keo bong tróc. "Nội đúng là bóc lột! Con là cháu nội của ông mà!"

Ông Hai đặt mạnh chén trà xuống bàn, nước trà bắn ra ngoài một vài giọt sẫm màu. Ông nhìn thẳng vào mắt Vy, ánh mắt nghiêm nghị của một cựu giáo viên có thể khiến những đứa trẻ ngỗ nghịch nhất cũng phải cúi đầu.

"Bởi vì cô là cháu tui, nên tui mới dạy cô cái giá của hạt gạo. Ra đường đứng bán buôn, người ta không gọi cô là tiểu thư, người ta gọi cô là con bé bán nước. Không sòng phẳng từ đầu, sau này chỉ có nước đi ăn mày. Muốn bán trà tắc hả? Ra vườn hái thêm một rổ tắc nữa đi, rồi tối nay thức mà vắt nước cho sẵn. Sáng mai 5 giờ, thằng Hùng nó đẩy xe ra cổng trường cho mà đứng."

Vy quay lưng chạy ra sân, nước mắt chực trào nhưng cô cố nuốt ngược vào trong. Cô không muốn để gã Hùng thấy mình khóc. Cô vồ lấy cái giỏ tre, lao thẳng ra vườn tắc.

Nắng chiều đã nhạt, nhưng cái hầm hập của đất đá vẫn còn đó. Vy quỳ xuống đất, mặc kệ lũ kiến lửa đang bò lổm ngổm trên những rễ cây xù xì. Cô bắt đầu nhặt những trái tắc rụng. Vỏ tắc mỏng tang, khi bóp nhẹ, tinh dầu bắn ra cay nồng, xộc thẳng vào mũi làm cô hắt hơi liên tục. Những trái tắc Đại Lộc mọng nước, vàng ươm dưới lớp lá xanh sẫm, trông chúng thật đẹp nhưng cũng thật đầy thách thức.

Cô nhặt, nhặt mãi cho đến khi đầu ngón tay tê dại vì nhựa tắc bám vào đen kịt. Cô cảm nhận được sự thô nhám của lớp đất cát dưới móng tay, cảm thấy mùi hăng hắc của vỏ tắc quyện với mùi mồ hôi chua nồng trên áo mình. Một cảm giác mệt mỏi rã rời xâm chiếm lấy cơ thể, nhưng cùng lúc đó, một sự hưng phấn kỳ lạ cũng bắt đầu nhen nhóm.

Tối hôm đó, gian bếp ám khói của ông Hai sáng đèn muộn hơn thường lệ. Vy ngồi bên bàn bếp, trước mặt là một thau tắc đầy ắp. Cô cầm con dao nhỏ, khéo léo cắt đôi từng trái tắc. Tiếng sật sật khi lưỡi dao xuyên qua lớp vỏ mọng, nước tắc bắn ra sóng sánh trong thau, tỏa hương thơm thanh khiết, chua dịu khắp căn bếp.

"Nè, uống thử coi." Vy đưa một ly nước tắc vừa pha cho Hùng, người đang lúi húi giúp cô mài nhẵn mặt gỗ của chiếc xe.

Hùng hớp một ngụm lớn. Vị chua gắt của tắc Đại Lộc chạm vào đầu lưỡi, ngay lập tức bị vị ngọt thanh của đường cát bao phủ, rồi cái lạnh tê tái của đá vụn làm bùng nổ mọi giác quan. Gã chép miệng, mắt sáng rỡ:

"Trời đất ơi! Nó đã... Nó khác hẳn trà đá mụ Năm bán đầu ngõ bà Vy ơi! Cái vị này... chắc chắn mấy đứa học sinh mê tít cho coi."

Vy mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi kể từ khi cô về đây. Cô nhìn chiếc xe gỗ đã được Hùng viết bằng than đen dòng chữ: "TRÀ TẮC QUẬN 1 - VY VY" bằng nét chữ rồng bay phượng múa của gã xe thồ. Dưới ánh đèn dầu leo lét, chiếc xe gỗ trông không còn vẻ rách nát nữa, mà nó lấp lánh như một niềm hy vọng bé nhỏ giữa vùng quê nghèo.

Nhưng ngay khi Vy vừa dọn dẹp xong xuôi để đi ngủ, chuẩn bị cho buổi sáng khởi nghiệp đầu tiên, ông Hai từ trong buồng bước ra. Ông đứng lặng lẽ nhìn chiếc xe gỗ, rồi nhìn xấp ly nhựa trong suốt Vy xếp ngay ngắn trên kệ.

Ông không nói gì, chỉ để lại trên mặt xe một chiếc chuông đồng nhỏ xíu, loại chuông mà ngày xưa người ta hay gắn vào cổ bò để khỏi lạc. Tiếng chuông vang lên leng keng thanh mảnh trong đêm vắng.

"Tiền cái chuông ni... tui cũng ghi vô sổ nợ rồi đó nghe."

Ông Hai quay đi, nhưng Vy kịp nhìn thấy một tia sáng rất lạ trong mắt ông. Đó không phải là sự khinh miệt, mà là một điều gì đó giống như sự mong chờ.

Gió từ sông Vu Gia bắt đầu thổi về, luồn qua những tán nhãn lồng kêu rào rào. Vy nằm trên chiếc phản gỗ, nghe tiếng dế mèn nỉ non, lòng bồn chồn không sao ngủ được. Liệu sáng mai, cái tên "Trà Tắc Quận 1" sẽ làm nên chuyện, hay nó sẽ trở thành trò cười tiếp theo cho cái làng Đại Hòa vốn đã lắm chuyện thị phi này?

Tiếng chuông đồng bỗng rung lên một nhịp nhẹ vì gió, nghe như tiếng trái tim Vy đang đập những nhịp đập đầu tiên của một hành trình mà cô chưa từng dám mơ tới...