Vườn tắc sau nhà ông Hai vào một buổi trưa nắng quái. Những tia nắng xiên khoai xuyên qua tán lá xanh mướt, rọi xuống nền đất ẩm, nơi những trái tắc vàng ươm rơi rụng nằm chen chúc giữa những gốc cỏ may.
Hạ Vy quỳ rạp dưới gốc cây, chiếc quần lụa đắt tiền giờ đây lấm lem bùn đất và nhựa cây xám xịt. Cô đưa đôi bàn tay — vốn dĩ chỉ quen nâng niu những ly cocktail ở phố đi bộ — để nhặt từng trái tắc rụng. Vỏ tắc mỏng tang, căng mọng, khi chạm vào có cảm giác mát lạnh nhưng lại tỏa ra mùi tinh dầu hăng hắc, cay nồng xộc thẳng vào mũi. Mỗi lần cô lỡ tay bóp mạnh, nước tắc chua loét bắn vào những vết xước trên ngón tay do bị gai đâm lúc sáng, làm Vy đau rát đến mức muốn phát khóc.
"Trời ơi, sao mà nó nhiều dữ vậy nè?" Vy lầm bầm, tay quệt mồ hôi trên trán, vô tình để lại một vệt bùn đen ngòm trên gương mặt trắng sứ.
Phía hiên nhà, ông Hai đang ngồi trên chiếc ghế mây, tay cầm chiếc quạt nan phe phẩy nhịp nhàng. Mùi thuốc rễ hăng hắc từ tẩu thuốc của ông quyện trong không gian tĩnh mịch của buổi trưa quê. Ông nhìn đứa cháu gái đang loay hoay dưới gốc cây bằng ánh mắt không chút dao động.
"Nhặt cho kỹ! Đừng có thấy trái mô hơi dập mà vứt đi, phí phạm của trời. Ở nhà tao thì phải làm việc, không có chuyện ngồi không chờ cơm mớm tận mồm đâu nghe con nớ!"
Tiếng nói của ông Hai rổn rảng, vang vọng trong không gian như một bản án dành cho sự lười biếng. Vy nghiến răng, sự uất ức dâng lên tận cổ. Cô đứng phắt dậy, xách cái giỏ tre đầy ắp tắc, bước sầm sập về phía hiên nhà. Đôi chân trần giẫm lên những lớp lá khô kêu lạo xạo, đau điếng vì sỏi nhỏ đâm vào lòng bàn chân.
"Nội! Con nhặt xong rồi. Con cũng quét sân rồi, cho gà ăn rồi. Giờ con có được ăn cơm chưa?"
Ông Hai thong thả nhấp một ngụm trà xanh đặc quánh, vị chát nồng của trà khiến ông khẽ nheo mắt. Ông liếc nhìn cái giỏ tắc rồi nói nhàn nhạt:
"Cơm có sẵn trong lồng bàn nớ. Nhưng mà Vy nè, mớ tắc ni... cô tính mần chi với nó? Nhặt cho sạch rồi để đó chờ nó thối à?"
Vy khựng lại. Đúng là lúc đầu cô nhặt vì bị ép, nhưng nhìn mớ tắc vàng ươm, thơm lừng mùi nắng này, một ý tưởng bỗng lóe lên trong đầu cô. Tại sao không? Ở Sài Gòn, một ly trà tắc "sang chảnh" ở Quận 1 có giá tới 30-40 ngàn đồng. Ở đây tắc đầy vườn, trà thì nội sẵn có, tại sao cô phải ngồi đây chịu khổ mà không tự lập nghiệp?
"Con sẽ bán trà tắc!" Vy dõng dạc tuyên bố, đôi mắt rực lên sự bướng bỉnh.
Ông Hai bật cười, tiếng cười khàn đục như tiếng gỗ mục va vào nhau: "Bán trà tắc? Cô nương ơi, ở cái làng Đại Hòa ni, người ta uống nước chè xanh miễn phí, uống nước giếng trong vắt. Ai rảnh rang mà bỏ tiền ra mua cái thứ nước chua loét của cô?"
"Con không bán cho người làng này. Con sẽ bán cho khách vãng lai, bán cho mấy người đi làm đồng, bán cho... cho bất cứ ai thấy nóng!" Vy cãi chày cãi cối, dù trong lòng cũng hơi run.
"Hừm. Muốn mần thì mần. Nhưng tui nói trước: Tui không cho cô một đồng vốn mô hết. Tự đi mà kiếm cái xe, tự đi mà mua đường, mua đá. Mần không được thì liệu thần hồn với cây roi mây của tui!"
Ông Hai đứng dậy, chiếc bóng gầy guộc đổ dài trên sân gạch tàu đỏ au. Vy nhìn theo bóng ông, lòng thầm gọi "Ông nội độc tài". Nhưng sự kiêu hãnh của một đứa con gái vốn quen sống trong nhung lụa không cho phép cô lùi bước. Cô quay sang nhìn đống tắc, cảm nhận mùi hương chua thanh của nó đang kích thích mọi giác quan.
"Bạch... bạch... bạch!"
Tiếng pô xe thồ nổ giòn giã ngoài cổng rào khiến Vy giật mình. Hùng dắt chiếc xe thồ già cỗi vào sân, trên xe chở theo một đống gỗ vụn và vài tấm tôn rỉ sét. Anh ta nhảy phóc xuống, mồ hôi nhễ nhại làm chiếc áo sơ mi bạc màu dính bết vào lồng ngực săn chắc, tỏa ra mùi nắng và mùi mồ hôi khỏe khoắn.
"Nghe nói có tiểu thư muốn khởi nghiệp hả? Tui có mớ gỗ tạp ni, tính đóng cái kệ cho mệ Năm nhưng mệ không dùng nữa. Bà có muốn tui chế cho cái 'showroom' trà tắc di động không?" Hùng nháy mắt, nụ cười rạng rỡ làm lộ hàm răng trắng bóng.
Vy nhìn đống gỗ xù xì, đầy dăm tre và vết đinh gỉ. Cô tiến lại gần, ngón tay rụt rè chạm vào lớp vỏ gỗ thô ráp. Cảm giác gai người và hơi lạnh của kim loại cũ làm cô rùng mình, nhưng ý tưởng về một chiếc xe trà tắc mang phong cách "Quận 1" giữa lòng miền Trung lại khiến tim cô đập thình thịch.
"Anh đóng được không? Tôi không có tiền trả công anh ngay đâu đó."
"Tiền nong chi tầm ni! Tính cho tui uống trà tắc free cả đời là được." Hùng cười lớn, tay quăng cái búa xuống đất nghe một tiếng keng đanh gọn trên nền gạch.
Vy nhìn Hùng bắt đầu hì hục cưa gỗ, tiếng xèn xẹt của lưỡi cưa ăn vào thớ gỗ, bụi cưa bay mù mịt trong nắng, bám đầy vào mái tóc và làn da nâu của anh. Cô chợt thấy cái nóng của Đại Lộc dường như bớt gắt hơn một chút. Cô chạy vào bếp, lục tìm hũ đường cát cũ của nội. Khi mở nắp hũ, mùi ngọt lịm của đường xen lẫn mùi hơi ẩm của gian bếp ám khói bốc lên.
Cô lấy một ly nước trắng, vắt trái tắc vừa nhặt được vào. Nước tắc vàng nhạt, đùng đục, khi hòa cùng đường cát trắng tạo thành một hỗn hợp sóng sánh. Vy nếm thử một ngụm. Vị chua gắt của tắc Đại Lộc chạm vào đầu lưỡi, ngay lập tức bị vị ngọt của đường bao phủ, để lại một dư vị thanh mát, nồng nàn tinh dầu vỏ tắc ở cuống họng.
"Ngon! Chắc chắn sẽ bán được!"
Vy reo lên, nhưng ngay lúc đó, cô thấy ông Hai đang đứng ở cửa buồng, tay cầm một cuốn sổ nợ cũ kỹ, đôi mắt nhìn chằm chằm vào hũ đường cô đang cầm trên tay.
"Hũ đường nớ là tiền mồ hôi nước mắt của tui. Cô dùng một muỗng là nợ tui một muỗng. Ghi sổ hết nghe chưa!"
Vy bĩu môi, nhưng trong lòng bắt đầu cảm thấy lo lắng. Không vốn, không sự ủng hộ của nội, chỉ có một anh chàng xe thồ hay cười và một đống gỗ vụn. Liệu ngày mai, khi chiếc xe trà tắc đầu tiên của xã Đại Hòa ra đời, nó sẽ là khởi đầu của một huyền thoại hay chỉ là một trò cười cho cả làng?
Đột nhiên, tiếng sấm từ phía đèo Hải Vân vọng về, báo hiệu một cơn giông chiều sắp ập đến. Hùng nhìn bầu trời đang chuyển màu tím thẫm, quay sang Vy nói bằng giọng lo ngại:
"Bão sắp vào rồi Vy ơi. Cái xe ni đóng xong mà gặp gió bão miền Trung là bay nóc đó. Bà có chắc là muốn làm tiếp không?"
Vy nhìn xấp ly nhựa mình nâng niu, nhìn chiếc xe gỗ đang dần thành hình dưới bàn tay thô ráp của Hùng, rồi nhìn lên bầu trời đen kịt. Cô nhận ra, thử thách thực sự không phải là ông nội độc tài, mà là thiên nhiên khắc nghiệt của mảnh đất này...