Căn phòng nhỏ ở gian chái nhà ông Hai tại Đại Lộc, Quảng Nam. Một đêm không điều hòa, chỉ có tiếng dế mèn trỗi nhạc dưới gầm giường gỗ và cái nóng hầm hập của đất miền Trung len lỏi qua kẽ liếp.
Trong giấc mơ của Hạ Vy, cô đang sải bước trên con đường Đồng Khởi rực rỡ ánh đèn. Tiếng gót giày Jimmy Choo gõ lốc cốc trên vỉa hè đá hoa cương nghe thật vui tai. Cô đang tiến về phía một tiệm cafe sang chảnh, nơi có máy lạnh phả ra hơi sương mát rượi và mùi hạt cà phê Arabica rang xay thơm nồng nàn. Vy đưa tay định đẩy cánh cửa kính sáng loáng thì bất chợt, một âm thanh chát chúa vang lên làm vỡ tan tành không gian nhung lụa ấy.
Cộp! Cộp! Cộp!
Âm thanh không phải là tiếng nhạc lounge êm dịu, mà là tiếng gỗ chạm gỗ khô khốc. Vy giật bắn mình, mắt nhắm mắt mở nhìn quanh. Căn phòng tối mờ ảo, chỉ có vài tia sáng bạc của trăng muộn lọt qua khe liếp, rọi lên chiếc màn tuyn cũ kỹ đã ngả sang màu vàng cháo lòng.
"Dậy! Năm giờ sáng rồi. Con nái ngủ hay sao mà kêu mãi không thưa?"
Tiếng của ông Hai rổn rảng vang lên từ phía bên kia cánh cửa. Vy vùi đầu vào chiếc gối mây cứng quắc, miệng lầm bầm: "Mới có nửa đêm mà nội... Cho con ngủ tới mười giờ đi mà..."
Rầm!
Cánh cửa gỗ vốn chỉ được cài bằng một thanh tre hờ hững bị đẩy mạnh. Ông Hai đứng đó, bóng dáng gầy guộc nhưng thẳng tắp in lên nền trời tảng sáng đang chuyển dần sang màu tím thẫm. Ông mặc chiếc quần đùi vải thô và chiếc áo may ô đã sờn vai, tay cầm một chiếc đèn pin sắt cũ kỹ. Mùi khói bếp củi nồng nặc bám trên áo ông xộc vào mũi Vy, khiến cô tỉnh táo hẳn theo cách chẳng mấy dễ chịu.
"Ở nhà tui không có khái niệm mười giờ. Bước chân ra khỏi giường nhanh lên, ra sân quét lá, cho gà ăn rồi còn gánh nước. Trễ một phút là khỏi ăn sáng nghe con nớ!"
Vy uất ức tung chăn ngồi dậy. Cô nhìn xuống đôi bàn tay mình, bộ móng đính đá giờ chỉ còn là những vết keo nham nhở sau trận "hành xác" ở giếng làng hôm qua. Cô lầm lũi bước ra sân. Không khí buổi sớm ở quê lạnh buốt, một thứ lạnh ẩm ướt thấm qua lớp áo ngủ mỏng manh bằng lụa satin. Dưới chân, cỏ gà còn đẫm sương đêm chạm vào da thịt khiến cô rùng mình.
Lão bạo chúa - Vy thầm gọi ông nội như thế trong đầu - đang thong thả ngồi ở hiên nhà, tay cầm một chiếc đài radio nhỏ xíu đang rè rè bản tin thời tiết. Ông nhìn cô cháu gái đang ngáp ngắn ngáp dài cầm cây chổi tre, đôi mắt già nua không một chút nhân nhượng.
"Quét cho sạch bụi tre đằng kia. Quét không xong thì đừng có hòng nhìn thấy bát mì Quảng bà Năm vừa bưng qua."
Mùi mì Quảng! Vy hít hà thật sâu. Trong cái không khí trong lành của buổi sớm, mùi tinh dầu lạc (dầu phộng) phi thơm với củ nén sực nức, quyện cùng mùi tôm thịt rim đậm đà lan tỏa từ phía nhà bếp. Cái bụng trống rỗng của cô réo lên biểu tình dữ dội. Vy nghiến răng, cầm cây chổi tre to tướng lên. Thân chổi thô ráp, những cọng tre già sắc lẹm đâm vào lòng bàn tay vốn chỉ biết cầm cọ trang điểm. Mỗi nhát quét xuống nền gạch tàu kêu sột soạt, bụi đất và lá tre khô bay mù mịt bám vào mái tóc uốn lượn sóng của cô.
Quét được nửa sân, lưng Vy mỏi rã rời như muốn gãy làm đôi. Cô đứng tựa lưng vào gốc cây nhãn, nhìn ra phía cổng rào tơi tả. Bỗng nhiên, một gương mặt quen thuộc ló ra. Hùng "xe thồ" dắt con bò đi ngang qua, miệng huýt sáo vang trời. Anh ta nhìn thấy Vy, liền dừng lại, tay vỗ vỗ vào mông con bò, cười hơ hớ:
"Chào buổi sáng tiểu thư! Nay trông bà giống... cô Tấm lúc chưa gặp bụt ghê nhen. Cần tui giúp một tay không? Phí môi giới là một ly cafe sữa đá Quận 1 nghe chưa!"
"Anh đi đi! Đồ đáng ghét!" Vy gắt lên, mặt đỏ bừng vì giận.
"Thôi mà, nhìn cái dáng cầm chổi của bà là biết dân nghiệp dư rồi. Cầm cao lên chút, lướt cái tay nhẹ thôi chớ không là rộp hết da đó." Hùng nhảy phóc xuống cạnh Vy, giật lấy cây chổi tre.
Anh ta quét nhanh như gió, đôi bàn tay gân guốc đưa chổi thoăn thoắt. Vy đứng ngẩn người nhìn. Trong nắng sớm đầu ngày, những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán Hùng lấp lánh, mùi cỏ khô và mùi mồ hôi khỏe khoắn từ người anh ta phả ra, lạ thay, nó không làm cô thấy khó chịu như mùi bùn dưới mương hôm trước.
"Nè, xong rồi đó. Vô ăn đi không lão 'độc tài' lại mắng." Hùng nháy mắt, trả chổi rồi lùa bò đi khuất sau rặng tre.
Vy lủi thủi đi vào bếp. Ông Hai đã ngồi sẵn bên bàn gỗ. Trên bàn là một bát mì Quảng sợi trắng tinh, nước lèo vàng óng ánh màu dầu phụng, bên trên rắc đầy đậu phộng rang và hành lá xanh mướt. Vy cầm đũa, định gắp một miếng thịt thì ông Hai dùng đôi đũa cả gõ nhẹ vào tay cô.
"Rửa tay chưa?"
"Con... con quét sân xong rồi mà nội."
"Nhìn cái móng tay đi. Đất cát bám vào nớ mà đòi ăn à? Cô tưởng ở thành phố sạch sẽ lắm sao? Ở đây cái chi cũng phải sạch từ gốc. Đi rửa bằng xà bông cho kỹ vào!"
Vy ấm ức đi ra bể nước. Cô vừa xoa tay dưới làn nước mát lạnh của giếng khoan, vừa nhìn những vết xước nhỏ trên ngón tay. Đau. Nhưng cái đau này chẳng thấm thía gì so với sự bực bội khi bị kiểm soát từng chút một. "Đúng là ông nội độc tài!" cô lầm bầm, môi bĩu ra.
Quay lại bàn ăn, Vy ăn lấy ăn để bát mì. Vị béo của dầu phụng, vị giòn của bánh tráng nướng và cái hăng nồng của rau sống Trà Quế làm cô quên bớt nỗi sầu. Nhưng ngay khi cô vừa đặt bát xuống, ông Hai đã buông một câu lạnh lùng:
"Ăn xong thì đi rửa bát. Rồi ra vườn nhặt tắc rụng. Nhặt cho sạch, bỏ vô cái giỏ tre kia. Chiều nay thằng Hùng nó tới chở đi bán. Tiền kiếm được cô giữ lấy phân nửa, còn lại nộp cho tui tiền cơm hằng ngày. Ở nhà tao là phải làm việc, không có chuyện ngồi không chờ cơm mớm tận mồm đâu."
Vy đứng hình. Nhặt tắc rụng? Dưới cái nắng bắt đầu nung nóng cả khu vườn đầy kiến lửa kia sao? Cô nhìn bộ váy ngủ lụa đắt tiền nay đã dính đầy mạng nhện và bụi tre, rồi nhìn sang gương mặt không chút biểu cảm của ông nội. Cô chợt nhận ra, cuộc chiến hằng ngày của cô và "lão bạo chúa" này chỉ mới thực sự bắt đầu.
Trong lúc Vy đang cúi rạp người dưới gốc tắc, mồ hôi chảy ròng ròng trên má, cô bất ngờ nghe thấy tiếng pô xe thồ của Hùng từ xa vọng lại, nhưng lần này không phải tiếng nổ "bạch bạch" quen thuộc mà là một âm thanh rú lên thất thanh, kèm theo tiếng la hét của đám trẻ con đầu ngõ.
Có chuyện gì đó không ổn đã xảy ra, và linh tính mách bảo Vy rằng nó liên quan trực tiếp đến cái "xe gỗ khởi nghiệp" mà Hùng đã hứa sẽ đóng cho cô. Cô vứt chiếc giỏ tre xuống đất, mặc kệ bầy kiến lửa đang bò lên chân, lao nhanh ra phía cổng rào...