Cái bóng đen đổ dài trên cánh cửa gỗ không phải là sát thủ, cũng chẳng phải ma quỷ như trí tưởng tượng của Vy đang thêu dệt. Khi cánh cửa gỗ cũ kỹ rít lên một tiếng "kịt" khô khốc, ánh sáng vàng vọt từ chiếc đèn dầu trên tay ông Hai hắt vào, rọi thẳng lên gương mặt đang co rúm vì sợ hãi của Vy.
"Chưa ngủ à con nớ? Tính thức canh trộm cho cái nhà ni hay răng?" Giọng ông Hai vẫn ráo hoảnh, nhàn nhạt như nước vối pha lần thứ ba.
Vy run rẩy thu mình vào góc giường. Chiếc nệm lò xo êm ái, thơm mùi nước xả vải ở Quận 1 giờ chỉ còn là một ký ức xa xỉ đến đau lòng. Dưới lưng cô lúc này là chiếc chiếu đôi đan bằng cói, cứng quắc và thô ráp, tỏa ra mùi nắng cũ lẫn mùi ẩm mốc của những ngày mưa dầm miền Trung. Cô không trả lời, chỉ nghe thấy tiếng con thạch sùng trên xà nhà tặc lưỡi liên hồi trong không gian tĩnh mịch.
"Cầm lấy." Ông Hai đặt một cái bát sành lên mặt bàn gỗ khập khiễng. "Khoai lang hồi chiều tui hâm lại, bỏ trong lồng bàn nớ mà chắc cô không thèm động tới. Ăn đi cho có sức mà ngày mai... học việc."
Vy nhìn bát khoai. Những củ khoai lang tím vỏ nứt toác, lộ ra phần thịt bở rạc. Mùi thơm ngọt thanh của tinh bột nướng quyện với vị khói rơm rạ nồng nàn bất giác khiến dạ dày cô réo lên một hồi inh ỏi. Sự kiêu hãnh của một "tiểu thư" chính thức sụp đổ trước cơn đói. Cô vươn đôi bàn tay — vốn chỉ quen cầm cọ trang điểm hay điện thoại đời mới — run rẩy bẻ đôi củ khoai. Hơi nóng phả vào lòng bàn tay, len lỏi qua từng kẽ ngón tay vẫn còn vương chút nhám của đất sét mương thủy lợi ban chiều.
"Ngày mai, đúng 5 giờ sáng, tiếng gà gáy đầu tiên thì bước chân ra khỏi giường. Tui không nuôi báo cô đứa mô hết."
Ông Hai để lại một câu xanh rờn rồi quay lưng bước đi, bóng ông in lên bức tường vôi lở loét, cô độc và cứng cỏi như một gốc cây bàng già đầu ngõ.
Đêm đó, Vy ngủ chập chờn trong sự tấn công dồn dập của bầy muỗi đói. Tiếng vo ve của chúng nghe như những bản nhạc kịch kinh dị cứ xoáy vào màng nhĩ. Cô mơ thấy mình đang ngồi trong một quán cà phê sang chảnh, tay cầm ly latte nghệ thuật, nhưng khi vừa đưa lên miệng thì ly cà phê biến thành chén mắm cái nồng nặc, và nam phục vụ bỗng chốc hóa thành gã Hùng xe thồ với nụ cười "ác ma".
"O... ó... o...!"
Một âm thanh xé toạc màn sương mù của giấc mơ. Hạ Vy giật bắn mình, đầu đập vào thành giường gỗ đau điếng. Cô quờ quạng tìm chiếc điện thoại để xem giờ, nhưng màn hình tối đen vì hết pin từ đời nào. Căn phòng vẫn còn mờ ảo trong ánh bình minh tím sẫm, thứ ánh sáng u buồn đặc trưng của vùng quê chưa thức giấc.
"Cộp! Cộp! Cộp!"
Tiếng cán chổi tre gõ nhịp nhàng vào cánh cửa gỗ nghe chát chúa như tiếng súng lệnh.
"Dậy! Ra sân quét lá, cho gà ăn. Mặt trời lên tới ngọn tre rồi nớ!" Tiếng ông Hai rống lên từ ngoài sân.
Vy rên rỉ, hai mí mắt như bị dán bằng keo 502. Cô bước xuống giường, bàn chân vừa chạm xuống nền gạch tàu lạnh buốt đã vội co rúm lại. Toàn thân cô đau nhức như vừa bị xe tải cán qua, đặc biệt là bắp chân rã rời sau chuyến đi bộ "hành xác" hôm qua.
Bước ra hiên nhà, một luồng gió lạnh từ sông Vu Gia thổi về khiến Vy run cầm cập. Cảnh tượng trước mắt thật sự là một ác mộng với một đứa chưa từng cầm cái chổi quá năm phút. Sân nhà ông Hai trồng đầy những gốc nhãn, gốc xoài già, và sau một đêm gió lộng, lá khô rụng đầy như một lớp thảm dày cộp.
Ông Hai đưa cho cô một cây chổi tre — loại chổi được kết bằng những cọng tre già sắc lẹm, cứng cáp. Vy cầm lấy, cảm nhận sự thô ráp, xù xì của cán tre cạ vào lòng bàn tay mềm mại của mình.
"Quét cho sạch, đừng có để sót lá mô. Quét xong thì vô chuồng gà đằng sau, lấy lúa rải cho tụi nó. Làm không xong thì khỏi ăn sáng."
Ông Hai nói đoạn liền thong thả xách cái ấm trà ra gốc cây ngồi, đôi mắt nheo lại nhìn ra phía cánh đồng đang mờ ảo trong làn khói bếp của hàng xóm.
Vy bắt đầu cuộc chiến. Mỗi nhát chổi quét xuống nền gạch nghe "sột soạt", bụi đất bay lên bám vào mái tóc vừa mới được xả bằng dầu gội đắt tiền tối qua. Những cọng tre nhọn đôi khi đâm vào da tay khiến cô xuýt xoa. Cô vừa quét vừa nguyền rủa cái gã Hùng đã đẩy cô xuống mương, nguyền rủa ba mẹ đã "đem con bỏ chợ" ở nơi khỉ ho cò gáy này.
"Cạp! Cạp! Cạp!"
Âm thanh kinh hoàng lại vang lên. Con ngỗng Chanh không biết từ đâu lù lù xuất hiện từ sau bụi chuối. Nó vươn cái cổ dài ngoằng, đôi mắt nhỏ xíu như hạt đậu đen đầy ý đồ xấu xa nhìn chằm chằm vào đôi dép lê của Vy.
"Mày... mày đừng có lại đây nghe Chanh! Tao có vũ khí đó!" Vy giơ cây chổi tre lên đe dọa, giọng run bần bật.
Nhưng Chanh không phải là một con ngỗng bình thường, nó là "giang hồ" vùng Đại Lộc. Nó không sợ chổi, trái lại còn lao tới nhanh hơn, đôi cánh vỗ bạch bạch làm bụi bay mù mịt. Vy hét lên, vứt cả chổi chạy bán sống bán chết vòng quanh gốc nhãn.
Giữa lúc dầu sôi lửa bỏng, một tiếng cười quen thuộc lại vang lên từ phía cổng rào.
"Trời ơi, sáng sớm mà tiểu thư Quận 1 tập thể dục nhịp điệu với ngỗng hả? Nhìn dẻo dai dữ à nhen!"
Trọng Hùng đứng đó, tay dắt con bò đi gặm cỏ sớm, môi ngậm một cọng cỏ khô, gương mặt hớn hở. Anh ta mặc chiếc quần đùi hoa lòe loẹt, vai vắt cái khăn lông xám xịt nhưng gương mặt thì sáng sủa đến lạ kỳ trong nắng sớm.
"Anh... anh cứu tôi! Con quỷ này nó điên rồi!" Vy vừa chạy vừa cầu cứu, gương mặt tái mét.
Hùng thong thả bước vào sân, miệng huýt một hơi sáo dài. Kỳ lạ thay, con ngỗng Chanh đang hung hăng bỗng khựng lại, nghiêng đầu nhìn Hùng rồi lạch bạch đi về phía máng nước, không thèm đoái hoài đến Vy nữa.
"Con Chanh nó nhạy cảm lắm, nó thấy ai 'làm biếng' là nó cắn đó." Hùng cười khà khà, đưa mắt nhìn bãi chiến trường lá khô mà Vy vừa mới quét dở dang. "Mà quét rứa thì tới tết cũng chưa sạch. Nhìn đây nè."
Hùng giật lấy cây chổi tre từ tay Vy. Đôi bàn tay to lớn, chai sần của anh ta cầm cán chổi nhẹ tênh. Những nhát chổi của Hùng đi tới đâu, lá khô gom lại thành đống gọn gàng tới đó. Vy đứng ngẩn người nhìn cái cách anh ta điều khiển cây chổi, nhịp nhàng và mạnh mẽ.
"Nè, đứng đó nhìn tui đẹp trai quá rồi xỉu hả? Quét tiếp đi, tui đi chăn bò đây. Lát tui ghé qua coi thử bà có được ăn sáng không nghe."
Hùng trả chổi cho Vy, không quên nháy mắt một cái đầy ẩn ý rồi dắt con bò đi khuất. Vy cầm lại cây chổi, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay Hùng vẫn còn vương trên cán tre. Cô hậm hực quét tiếp, nhưng lần này trong lòng lại dấy lên một cảm giác kỳ lạ, bớt đi phần uất ức.
Quét xong cái sân cũng là lúc mặt trời lên cao, nắng bắt đầu rót mật xuống những tán lá xanh rì. Vy mệt lả, mồ hôi nhễ nhại chảy ròng ròng trên trán. Cô tiến về phía chuồng gà như lời nội dặn. Mùi phân gà nồng nặc bốc lên trong không gian chật hẹp khiến Vy muốn nôn mửa. Cô nhắm mắt, nín thở, bốc nắm lúa từ trong hũ sành rải đại ra sàn. Đám gà kiến thấy mồi liền xô đẩy, chen lấn, mổ vào chân Vy đau điếng.
"Xong rồi nội ơi! Con làm xong hết rồi!" Vy bước ra hiên, thở hổn hển.
Ông Hai không nhìn cô, mắt vẫn dán vào tờ báo cũ. Ông chỉ tay về phía gian bếp ám khói:
"Vô đó coi có cái chi thì ăn đi. Rồi thay đồ, lát thằng Hùng nó ghé dắt đi mua ít đồ dùng cá nhân. Nhà ni không có sữa tắm mùi hoa hồng hay nước hoa chi đâu nghe."
Vy lủi thủi đi vào bếp. Trên chảo gang đen kịt là mấy miếng đậu hũ chiên sả ớt còn sót lại và một tô canh mít non nấu lá lốt thơm lừng mùi mắm nêm. Vy ăn một cách ngon lành, chưa bao giờ cô thấy món đậu hũ chiên lại ngon đến thế. Vị cay nồng của ớt, vị thơm của sả băm nhỏ hòa quyện với miếng đậu hũ béo ngậy khiến cô tỉnh táo hẳn.
Đang lúc Vy chuẩn bị đi tắm thì tiếng pô xe thồ "bạch bạch" lại vang lên đầu ngõ. Lần này Hùng không đi xe không, anh ta chở theo một thứ gì đó bọc trong bao tải kín mít, trông có vẻ nặng nề.
Hùng nhảy xuống xe, nhìn Vy bằng ánh mắt đầy tinh quái: "Tiểu thư, sửa soạn xong chưa? Nay tui dẫn bà đi 'shopping' tại chợ huyện Đại Lộc, đảm bảo sang chảnh không kém gì trung tâm thương mại trên phố!"
Vy định mắng lại, nhưng ánh mắt cô bỗng khựng lại ở cái bao tải trên xe. Một mùi chua thanh, nồng nàn và rất quen thuộc tỏa ra từ đó. Cô tò mò tiến lại gần, bàn tay vô thức chạm vào lớp bao tải thô nhám. Một cảm giác mát lạnh, mọng nước truyền qua lớp vải bao bố dày.
Hùng cười bí hiểm, ghé sát tai Vy nói nhỏ: "Biết cái chi đây không? Vũ khí bí mật để bà tồn tại ở cái xứ ni đó. Muốn biết không?"
Vy nhìn sâu vào đôi mắt đen láy của Hùng, sự tò mò trong cô trỗi dậy mãnh liệt. Cô không hề biết rằng, chính cái bao tải đang tỏa mùi hương chua nồng kia sẽ là khởi đầu cho một kế hoạch giúp cô thoát khỏi cái mác "ăn bám" của ông nội.