Cái nắng mười giờ sáng ở Đại Lộc bắt đầu trút xuống như dội lửa. Hạ Vy đứng bên cạnh chiếc xe thồ của Hùng, đôi tay vẫn còn vương chút mùi cám gà nồng nồng và bụi lúa ngứa ngáy. Cô nhìn chằm chằm vào cái bao tải gai thô nhám nằm chễm chệ trên thùng xe. Mùi hương tỏa ra từ đó thật kỳ lạ: nó chua thanh đến mức làm đầu lưỡi cô vô thức tiết nước bọt, nhưng lại có cái nồng nàn, tươi mới của vỏ tinh dầu bị nắng hun nóng, cay nhẹ nơi cánh mũi.
"Biết cái chi đây không?" Hùng hất hàm, tay vỗ bành bạch vào cái bao tải khiến bụi vải bay lên lất phất trong nắng.
"Trái... cam hả?" Vy nheo mắt đoán bừa.
Hùng cười hơ hớ, điệu cười sảng khoái đến mức làm mấy con chim sẻ đang đậu trên dây điện gần đó giật mình bay tán loạn. "Cam mô mà cam! Tắc đó cô nương. Tắc vườn Đại Lộc, mỏng vỏ, mọng nước, thơm nức mũi. Tui chở mướn cho mệ Năm ra chợ huyện đây. Leo lên xe đi, tui chở đi 'shopping' ké luôn, chớ nhìn cái mặt bà lờ đờ như mất sổ gạo nớ tui coi không đành."
Vy nhìn xuống bộ đồ mình đang mặc: chiếc áo phông hiệu giờ đã ngả màu cháo lòng, chiếc quần thun dài dính đầy mạng nhện sau khi chui vào chuồng gà lúc sáng. Cô thở dài, thà ngồi lên cái xe thồ ám khói này còn hơn là phải ở nhà đối diện với ánh mắt "hình viên đạn" và cây roi mây của ông nội.
"Chờ chút, để tôi vào xin phép nội."
"Khỏi! Thầy Hai mới xách cần câu đi ra phía sông Vu Gia rồi. Bà cứ đi đi, tui bảo lãnh!"
Vy leo lên xe, lần này cô không ngồi trong sọt tre đầy rơm nữa mà ngồi ghé sát vào cái bao tải tắc. Chiếc xe nổ máy, "bạch bạch bạch" một tràng dài rồi rung chuyển dữ dội. Hùng sang số, con xe chồm lên, lao vút đi trên con đường làng rợp bóng tre xanh.
Gió thổi ngược chiều, mang theo hơi nóng hầm hập nhưng cũng kịp làm khô những giọt mồ hôi đang rịn ra trên trán Vy. Qua khỏi rặng tre, không gian mở bừng ra với những cánh đồng thuốc lá xanh ngắt, lá to như cái quạt ba tiêu, mặt lá phủ một lớp lông tơ mịn màng mà mỗi khi gió thổi qua lại lấp lánh như bạc. Vy đưa tay chạm nhẹ vào một cành lá chìa ra đường, cảm giác nhám nhám, hơi dính nhựa bám vào đầu ngón tay.
"Nè, ngồi yên nghe chưa! Đường vô chợ huyện ổ gà nhiều lắm đó!" Hùng hét lớn qua tiếng máy nổ.
Chưa kịp dứt lời, chiếc xe vấp phải một cái rễ cây xà cừ trồi lên mặt đường. Vy nảy lên, cả người đổ ập vào cái bao tải tắc. Một cảm giác mát lạnh và mềm mọng áp vào cánh tay cô. Cô ngửi thấy mùi tinh dầu tắc vỡ ra đậm đặc hơn bao giờ hết, nó xua tan cái mùi khói xe nồng nặc, len lỏi vào từng tế bào khứu giác, làm dịu đi cái đầu đang đau ong ong vì nắng.
Chợ huyện hiện ra với sự ồn ào, náo nhiệt đặc trưng. Mùi mắm muối, mùi thịt sống, mùi rau củ tươi vừa hái và cả mùi bùn đất từ những đôi chân tiểu thương trộn lẫn vào nhau tạo nên một thứ âm thanh và mùi vị hỗn tạp. Hùng đỗ xe trước sạp trái cây, thoăn thoắt vác bao tải tắc xuống.
"Vy! Đứng đó chờ tui, cấm có đi lung tung nghe chưa. Lính quýnh là người ta tưởng dân tị nạn bắt đi đó!"
Vy bĩu môi, đứng dựa lưng vào cột đình chợ. Cô nhìn xung quanh, mọi người nhìn cô bằng ánh mắt tò mò. Một tiểu thư trắng trẻo, dù quần áo lem nhem nhưng khí chất vẫn khác biệt hoàn toàn với những người dân chân lấm tay bùn nơi đây. Bỗng nhiên, tai cô lùng bùng vì những tiếng rao: "Trà đá đây!", "Chè đậu đen hạt sen đây!".
Người ta uống những ly trà đá đựng trong những chiếc ly nhựa đục ngầu, đá cục to tướng chẳng mấy vệ sinh. Giữa cái nắng cháy thịt cháy da này, nhìn ai nấy cũng mệt mỏi, mồ hôi nhễ nhại, tay quạt lia lịa. Một ý nghĩ lóe lên trong đầu Vy như một tia chớp.
Quận 1 có trà sữa nghìn đô, có trà đào cam sả trăm ngàn... Tại sao Đại Lộc toàn tắc ngon thế này mà người ta chỉ biết uống trà đá nhạt nhẽo?
"Nè, xong rồi! Đi, tui dắt bà đi mua kem đánh răng với xà bông." Hùng từ trong sạp bước ra, mồ hôi nhễ nhại làm chiếc áo sơ mi dính bết vào lồng ngực săn chắc.
"Hùng... ở đây người ta có bán trà tắc không?" Vy hỏi, mắt vẫn không rời khỏi những sọt tắc vàng ươm.
Hùng ngớ người: "Trà tắc là cái chi? Trà bỏ trái tắc vô hả? Ở đây người ta uống nước chè xanh với trà đá thôi. Trái tắc để làm gia vị nước mắm chớ ai uống cái thứ chua lè đó."
Vy cười thầm trong bụng, ánh mắt vốn đang lờ đờ bỗng rực sáng lên một sự tự tin kỳ lạ. Cô dắt Hùng đi vào dãy bán đồ nhựa, ngón tay thon dài gõ nhẹ vào những chiếc ly nhựa trong suốt, nghe tiếng "cộp cộp" khô giòn.
"Hùng này, ông nội bảo tôi ở nhà nội thì phải làm việc đúng không? Tôi nghĩ ra việc tôi cần làm rồi."
"Làm chi? Bà định đi nhổ cỏ thuê hả? Hay là đi dặm lúa?" Hùng nhìn Vy như nhìn sinh vật lạ.
"Không. Tôi sẽ bán nước. Tôi sẽ mang 'hương vị Quận 1' về cái chợ huyện này!"
Vy nói xong, dứt khoát cầm lấy một xấp ly nhựa và một cái bình lắc (shaker) bằng inox cũ kỹ nằm bụi bặm trong góc tiệm đồ cũ. Cô sờ vào lớp inox lạnh lẽo, cảm nhận được cái vân kim loại thô ráp dưới lòng bàn tay. Đã lâu rồi cô không cảm thấy phấn khích như thế này.
Trên đường về, Vy không còn phàn nàn về tiếng pô xe hay mùi rơm rạ nữa. Cô mải mê nhìn những rặng tắc bên đường, đầu óc nhảy số liên hồi về công thức, về giá cả. Hùng chở cô về đến ngõ, vừa lúc thấy ông Hai đang đứng tựa cửa, tay cầm bình trà, mắt nhìn về phía chân trời xa xăm nơi những đám mây đen đang bắt đầu kéo về từ phía núi.
"Dìa rồi đó à? Mua được cái chi mà hớn hở rứa?" Ông Hai hỏi, giọng vẫn lạnh lùng nhưng ánh mắt có chút tò mò khi thấy Vy khệ nệ bê một chồng ly nhựa.
Vy đứng thẳng người, hất mái tóc rối về phía sau, dõng dạc trả lời: "Nội nói đúng, con không thể ăn bám nội mãi được. Con sẽ tự kiếm tiền bằng cái tiệm trà tắc của con!"
Ông Hai không mắng ngay, ông chỉ thong thả nhấp một ngụm trà, nhìn cháu gái từ đầu tới chân rồi buông một câu xanh rờn: "Tiền của ai mà mua ly? Tiền của ai mà mua tắc? Nhà ni không có vốn cho cô mần đại gia đâu nghe."
Vy sững người. Đúng rồi, vốn ở đâu? Tiền túi cô giờ chỉ còn mấy tờ polymer lẻ chẳng đáng là bao. Cô quay sang nhìn Hùng như cầu cứu. Hùng gãi đầu, định nói gì đó thì bất chợt, một tiếng sấm rền vang thiên địa từ phía dãy núi Trường Sơn vọng về.
Gió bắt đầu nổi lên, thổi tung những lớp bụi đỏ trên sân, mang theo hơi ẩm nồng nặc của đất và nước sông Vu Gia. Ông Hai nheo mắt nhìn bầu trời, rồi nhìn cái tiệm trà "trong mơ" còn chưa hình thành của Vy, khẽ thở dài.
"Trời sắp chuyển bão rồi. Lo mà vô cất lúa đi con nớ, chuyện buôn bán... để xem thử cái nết cô trụ được bao lâu qua trận bão ni."
Vy nhìn những hạt mưa đầu tiên to bằng hạt ngô rơi bộp bộp xuống sân gạch, tạo thành những vết tròn sẫm màu. Cô siết chặt chồng ly nhựa trong tay, cảm nhận hơi lạnh của cơn mưa sắp tới đang thấm qua lớp áo mỏng. Liệu cô có thể biến những trái tắc chua loét kia thành tiền, hay chính cơn bão miền Trung này sẽ cuốn trôi sạch sẽ ảo tưởng cuối cùng của một tiểu thư mất gốc?
Bất chợt, một bàn tay thô ráp của Hùng nắm lấy khuỷu tay cô kéo vào hiên: "Vô nhà đi! Mưa Đại Lộc không giống mưa Sài Gòn đâu, dính một chút là cảm lạnh đó. Còn chuyện vốn... lát tui chỉ cho một chỗ, nhưng bà có dám làm không thôi."