MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrên dãy AlpsChương 6: BẢN GIAO HƯỞNG CÂM LẶNG

Trên dãy Alps

Chương 6: BẢN GIAO HƯỞNG CÂM LẶNG

1,586 từ · ~8 phút đọc

Thành Vienna hiện ra trong màn sương mờ của buổi sớm mai, khi những chiếc xe ngựa bắt đầu lăn bánh trên mặt đường lát đá vương vãi những cánh hoa linden. Đây là thời đại mà âm nhạc không chỉ là giải trí, nó là hơi thở của đế chế, là nơi những âm mưu chính trị được cài cắm khéo léo vào giữa những nhịp hành khúc rộn rã. Julian Thorne trở lại thành phố này không phải theo lời mời của một quý tộc, mà theo tiếng gọi của một vụ án kỳ lạ đến mức cảnh sát địa phương chỉ biết lắc đầu trước những hiện tượng vật lý không lời giải.

Nhà hát Opera Quốc gia Vienna đứng sừng sững như một pháo đài nghệ thuật. Bên trong, ánh đèn chùm pha lê rực rỡ soi bóng xuống sàn gỗ sồi bóng loáng. Tuy nhiên, không gian lộng lẫy ấy giờ đây bị bao trùm bởi một bầu không khí u uất. Trên bục chỉ huy, nhạc trưởng lừng danh Viktor Strauss nằm gục chết ngay trong buổi tổng duyệt cuối cùng của bản giao hưởng "Định mệnh".

Julian Thorne bước vào khán phòng vắng lặng, tiếng bước chân của ông vang lên khô khốc, dội vào những bức tường được thiết kế để khuếch đại âm thanh một cách hoàn hảo nhất. Đứng đợi ông là Thanh tra quân đội Meyerhoff, một người đàn ông có vẻ ngoài mệt mỏi với bộ râu quai nón rậm rạp.

“Ông Thorne, cảm ơn ông đã đến. Chúng tôi đang đứng trước một câu đố khó hiểu. Strauss gục xuống ngay đoạn cao trào của chương hai. Không có tiếng súng, không có kẻ lạ mặt xâm nhập, và các nhạc công thề rằng họ không thấy ai tiếp cận bục chỉ huy.”

Thorne tiến lại gần thi thể. Nhạc trưởng Strauss vẫn mặc bộ trang phục biểu diễn chỉnh tề, đôi mắt trợn trừng kinh hãi, hai tai có dấu hiệu chảy máu nhẹ. Thorne không chạm vào thi thể ngay, ông đứng quan sát vị trí của bục chỉ huy so với các dãy ghế khán giả và các hốc tường trang trí.

“Ông nói không có tiếng súng?” Thorne hỏi, đôi mắt ông quét qua những ống đồng của dàn nhạc đang xếp gọn ở góc sân khấu.

“Hoàn toàn không. Chỉ có tiếng nhạc đang vang lên rầm rộ, rồi đột ngột im bặt khi ông ấy ngã xuống.”

Thorne quỳ xuống, dùng một chiếc kính lúp nhỏ quan sát bề mặt chiếc bục chỉ huy bằng gỗ. Ông tìm thấy một vài mảnh vụn thủy tinh li ti, nhỏ như những hạt cát, vương vãi quanh khu vực đặt giá nhạc. Ông cẩn thận thu thập chúng vào một lọ thủy tinh nhỏ.

“Sự thật không bao giờ im lặng, Thanh tra. Nó chỉ được che đậy bởi những âm tần mà tai người không thể nghe thấy.”

Thorne đứng dậy, đi về phía các dãy ghế hạng sang nằm ở tầng hai, ngay phía trên trục đối xứng của sân khấu. Ông dừng lại ở khoang ghế số 12 – khoang ghế thuộc về gia đình bá tước von Wallenstein.

“Ai đã ngồi ở đây trong buổi tổng duyệt?”

“Thưa ông, đó là một buổi duyệt kín. Chỉ có những người có thẻ đặc biệt mới được vào. Khoang đó thuộc về Nam tước Kolar, một nhà đầu tư lớn của nhà hát và cũng là một kỹ sư nghiệp dư đam mê vật lý âm thanh.”

Thorne mỉm cười, một nụ cười thoáng qua và lạnh lùng.

“Một kỹ sư vật lý trong một nhà hát đầy những hốc cộng hưởng. Thật là một sự kết hợp nguy hiểm.”

Ông quay lại sân khấu, yêu cầu các nhạc công tập hợp lại. Thorne đứng ở vị trí của nhạc trưởng, cầm chiếc đũa chỉ huy lên nhưng không vung. Ông nhìn vào chiếc kèn Tuba đặt ở phía sau cùng của dàn nhạc.

“Tôi muốn gặp người chơi kèn Tuba và người phụ trách đạo cụ sân khấu.”

Một người đàn ông to lớn với khuôn mặt đỏ gay bước ra, tên là Hansel. Gã ta run rẩy khi đối diện với cái nhìn sắc lẹm của Thorne.

“Hansel, ông đã lau dọn chiếc kèn này vào lúc nào?”

“Dạ… thưa ngài, ngay trước buổi tập. Đó là nhiệm vụ của tôi.”

Thorne cầm chiếc kèn lên, soi đèn vào bên trong miệng kèn rộng lớn. Ông phát hiện ra một miếng kim loại mỏng, hình parabol, được gắn khéo léo vào đáy kèn bằng một loại keo dính tạm thời.

“Đây không phải là một bộ phận của nhạc cụ,” Thorne nói, giọng ông vang vọng khắp khán phòng. “Đây là một bộ hội tụ sóng âm. Khi âm thanh trầm từ kèn Tuba vang lên ở một tần số nhất định, miếng kim loại này sẽ phản xạ và tập trung toàn bộ năng lượng âm thanh vào một điểm duy nhất trong không gian.”

Thanh tra Meyerhoff sững sờ:

“Ý ông là âm thanh có thể giết người?”

“Âm thanh là năng lượng, Thanh tra. Nếu được tập trung vào một điểm với cường độ đủ lớn và ở tần số cộng hưởng của các cơ quan nội tạng hoặc mạch máu não, nó có tác động không kém gì một viên đạn. Trong trường hợp này, mục tiêu là màng nhĩ và hệ thống tiền đình của Strauss.”

Thorne đi về phía khoang ghế số 12, nơi ông nghi ngờ là điểm điều khiển. Ông chỉ vào một khe nhỏ trên lan can khoang ghế, nơi có một lỗ hổng được đục tinh vi, hướng thẳng về phía bục chỉ huy.

“Kẻ thủ ác đã ngồi ở đây, sử dụng một thiết bị phát sóng âm cao tần cầm tay – một loại còi siêu thanh mà người ta thường dùng để huấn luyện chó, nhưng được tinh chỉnh để tạo ra sự giao thoa với âm trầm từ dàn nhạc. Sự kết hợp giữa hai nguồn âm này tại bục chỉ huy đã tạo ra hiện tượng 'phách', gây ra một áp lực cực lớn khiến các mạch máu nhỏ trong não nạn nhân bị vỡ tung.”

“Nhưng ai có đủ kiến thức để làm điều này?” Meyerhoff hỏi.

Thorne quay sang nhìn Nam tước Kolar, người vừa xuất hiện ở lối vào khán phòng với vẻ mặt bình thản quá mức.

“Nam tước, ông có muốn giải thích tại sao trong túi áo của ông lại có một chiếc còi Galton cải tiến không? Và tại sao ông lại cần phải loại bỏ Strauss ngay trước khi ông ấy công bố việc ông đã biển thủ quỹ của nhà hát để đầu tư vào các công trình thí nghiệm vũ khí âm thanh?”

Kolar khựng lại, đôi mắt ông ta lóe lên sự kinh ngạc rồi nhanh chóng chuyển sang lạnh lẽo.

“Ông có bằng chứng gì không, thám tử? Hay đây chỉ là những giả thuyết khoa học viễn tưởng của một kẻ thích phô trương?”

Thorne giơ lọ thủy tinh chứa những mảnh vụn nhỏ lên.

“Những mảnh vụn này là từ một thấu kính thạch anh nhỏ, dùng để định vị tia sáng chỉ mục cho thiết bị của ông. Nó đã bị vỡ khi Strauss ngã xuống và va vào bục gỗ. Trên những mảnh này vẫn còn vương lại loại dầu bôi trơn đặc biệt mà chỉ những kỹ sư làm việc với các thiết bị đo đạc chính xác mới sử dụng. Và nếu tôi đoán không lầm, trên tay áo của ông vẫn còn vết dầu đó.”

Kolar nhìn xuống cổ tay áo mình, rồi nhìn quanh những họng súng của cảnh sát đang đồng loạt chĩa về phía mình. Ông ta không phản kháng, chỉ khẽ thở dài.

“Nghệ thuật luôn đòi hỏi sự hy sinh, ông Thorne. Strauss chỉ là một vật thí nghiệm cho một phát minh sẽ thay đổi cục diện quân sự của tương lai. Tiếc rằng âm nhạc của ông ta không đủ lớn để che giấu sự thật của ông.”

“Âm nhạc là sự hài hòa, Nam tước. Còn ông, ông chỉ mang đến sự hỗn loạn của cái chết,” Thorne đáp lời, giọng nói của ông đầy vẻ khinh miệt.

Khi Kolar bị dẫn đi, khán phòng nhà hát Opera dường như trở nên tĩnh lặng hơn bao giờ hết. Thorne đứng một mình trên sân khấu, nhìn vào bục chỉ huy trống vắng. Ông biết rằng khoa học có thể giải thích được cách thức của cái chết, nhưng nó không bao giờ có thể bù đắp được sự mất mát của một tâm hồn nghệ sĩ.

Ông bước ra khỏi nhà hát, màn đêm thành Vienna đã buông xuống hẳn. Những ánh đèn gas lung linh phản chiếu trên những vũng nước sau cơn mưa nhỏ, tạo nên một bản giao hưởng của ánh sáng và bóng tối. Julian Thorne kéo cao cổ áo, bước đi trong sự lặng lẽ, tâm trí đã bắt đầu dịch chuyển về vụ án tiếp theo, nơi những bí mật ẩn giấu sâu bên trong lòng người vẫn đang chờ ngày được giải mã.

Vụ án tại Vienna kết thúc không bằng tiếng súng, mà bằng sự chiến thắng của logic trước những mưu đồ đen tối núp bóng khoa học. Thorne biết rằng, trong một thế giới đang tiến hóa quá nhanh, những kẻ như Kolar sẽ còn xuất hiện, và ông – với chiếc kính lúp và bộ óc duy lý – sẽ luôn là rào cản cuối cùng bảo vệ sự thật.