MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrên dãy AlpsChương 7: LỜI MỜI TỪ SƯƠNG MÙ

Trên dãy Alps

Chương 7: LỜI MỜI TỪ SƯƠNG MÙ

1,663 từ · ~9 phút đọc

Cơn mưa phùn dai dẳng của vùng cao nguyên Scotland bao phủ lên những vách đá vôi một màu xám xịt, khiến tòa lâu đài Blackwood hiện ra như một bóng ma khổng lồ canh giữ eo biển North Channel. Đây là nơi mà thời gian dường như đã ngừng trôi kể từ khi những cuộc nội chiến bộ tộc kết thúc, để lại những bức tường đá rêu phong và những giai thoại về những lời nguyền máu. Julian Thorne đứng trên boong chiếc tàu gỗ nhỏ, cổ áo măng tô dựng cao để ngăn những cơn gió mang theo vị mặn của muối biển hất thẳng vào mặt.

Ông đến đây theo một bức thư nặc danh được gửi tới văn phòng tại London vào thời điểm mà những chiếc đèn đường đang bắt đầu được thắp sáng bằng dầu hỏa thay cho mỡ động vật. Bức thư không có chữ ký, chỉ vỏn vẹn một dòng địa chỉ và một mảnh phù hiệu bằng sáp đỏ có hình con quạ gãy cánh—biểu tượng của dòng họ Blackwood vốn đã tuyệt tự về mặt danh nghĩa.

Khi Thorne đặt chân lên cầu cảng bằng gỗ mục nát, một người đàn ông già nua với chiếc đèn bão trên tay đã đợi sẵn. Gương mặt ông ta chằng chịt những nếp nhăn như lớp vỏ cây già, đôi mắt đục ngầu nhìn Thorne một cách dò xét.

“Ông là người mà bức thư nhắc tới sao? Kẻ chuyên đi tìm sự thật trong những đống tro tàn?”

Thorne gật đầu, giọng ông điềm tĩnh giữa tiếng sóng vỗ rì rầm:

“Tôi là Julian Thorne. Và tôi không đi tìm sự thật, tôi chỉ đơn giản là loại bỏ những lời nói dối cho đến khi sự thật là thứ duy nhất còn lại.”

Người đàn ông không nói thêm, lầm lũi dẫn đường lên con dốc ngoằn ngoèo dẫn tới cổng lâu đài. Blackwood không có vẻ gì là một nơi để nghỉ dưỡng. Những hành lang bên trong tối tăm, chỉ được thắp sáng bằng những ngọn đuốc thưa thớt, tạo nên những bóng ma nhảy múa trên các bức chân dung tổ tiên của dòng họ.

Chủ nhân hiện tại của lâu đài là Ngài Alistair, một người đàn ông gầy gò với đôi bàn tay run rẩy, đang ngồi bên lò sưởi lớn trong đại sảnh. Ông ta nhìn Thorne như nhìn thấy một tia hy vọng cuối cùng của kẻ sắp chết đuối.

“Cảm ơn ông đã đến, Thorne. Tôi biết ông không tin vào những lời nguyền, nhưng ở đây, có những thứ mà logic của ông có thể sẽ phải chào thua. Anh trai tôi, Roderick, đã chết trong căn phòng kín ở tòa tháp phía Tây. Không có dấu vết đột nhập, không có hung khí, và trên cổ anh ấy chỉ có hai vết bầm nhỏ giống như vết cắn của một loài thú dữ.”

Thorne không vội vã đưa ra nhận xét. Ông yêu cầu được đưa đến hiện trường ngay lập tức. Căn phòng ở tòa tháp phía Tây là một không gian hình tròn với cửa sổ hướng ra biển. Cánh cửa gỗ sồi dày vẫn còn nguyên chốt khóa bên trong, chỉ được phá ra khi người hầu phát hiện thi thể.

Julian Thorne quỳ xuống sàn đá lạnh lẽo. Thi thể của Roderick đã được chuyển đi, nhưng vị trí ngã vẫn được đánh dấu bằng phấn. Ông quan sát những vết xước trên mặt sàn, rồi dùng ngón tay miết nhẹ lên lớp bụi mịn bám trên gờ cửa sổ.

“Ngài Alistair, anh trai ông có thói quen sưu tầm cổ vật hay nghiên cứu về sinh học không?”

“Roderick đam mê các loại côn trùng và thực vật từ vùng nhiệt đới. Anh ấy dành phần lớn thời gian trong phòng thí nghiệm riêng ở tầng hầm.”

Thorne đứng dậy, đi về phía cửa sổ và nhìn xuống vực đá sâu hàng trăm mét phía dưới. Gió rít qua các khe đá tạo nên những âm thanh rợn người.

“Hai vết bầm trên cổ nạn nhân cách nhau bao nhiêu centimet?”

“Khoảng hai centimet. Các bác sĩ địa phương cam đoan đó là vết cắn của một loại rắn cực độc, nhưng làm sao một con rắn có thể bò lên tòa tháp cao này giữa mùa đông lạnh giá?” Alistair hỏi với vẻ tuyệt vọng.

Thorne quay lại, đôi mắt ông sáng lên dưới ánh đèn bão.

“Sự nhầm lẫn lớn nhất của con người là luôn tìm kiếm những lời giải thích siêu nhiên cho những hiện tượng mà họ chưa đủ kiến thức vật lý để thấu hiểu. Nó không phải là rắn, và cũng chẳng phải lời nguyền nào cả.”

Ông bắt đầu kiểm tra các khe hở của bức tường đá. Tại một vị trí khuất sau tấm thảm thêu, ông tìm thấy một rãnh nhỏ, rất hẹp, dường như dẫn thẳng xuống phía dưới chân lâu đài. Ông lấy ra một đoạn dây thép nhỏ, luồn vào bên trong rãnh và cảm nhận một lực cản cơ học.

“Đây là một hệ thống truyền dẫn áp suất,” Thorne giải thích trong khi vẫn tiếp tục thao tác. “Người thiết kế tòa lâu đài này vào thời kỳ mà các kỹ sư xây dựng còn kiêm luôn cả vai trò của những thợ chế tác bẫy ngầm đã cài cắm một cơ chế dựa trên sự chênh lệch áp suất không khí giữa eo biển và không gian bên trong tháp.”

Thorne ra hiệu cho Alistair lùi lại. Ông lấy một chiếc khăn tay bịt kín khe hở, rồi bất ngờ giật mạnh tấm thảm. Một tiếng “click” khô khốc vang lên từ bên trong tường, và từ khe hở, một chiếc kim kim loại mảnh như lông tơ phóng ra với tốc độ cực nhanh, ghim chặt vào tấm gỗ cửa đối diện.

“Đó chính là 'vết cắn' mà ông đã thấy,” Thorne nói, giọng ông lạnh lùng. “Một thiết bị cơ khí cổ xưa được kích hoạt bởi sức gió từ eo biển. Khi gió đạt đến một vận tốc nhất định, nó đẩy một pittông nhỏ chứa đầy chất độc áp súc qua chiếc kim này. Hai vết bầm là do chiếc kim kép được thiết kế để đảm bảo chất độc đi thẳng vào tĩnh mạch.”

Alistair sững sờ, gương mặt ông ta trắng bệch dưới ánh lửa.

“Nhưng ai… ai có thể biết về cơ chế này để kích hoạt nó?”

“Kẻ biết rõ nhất thói quen đứng hóng gió mỗi đêm của Roderick tại đúng vị trí này. Kẻ đã bí mật mở nắp thông gió ở chân tháp để tạo ra luồng khí cần thiết. Và kẻ đó cũng chính là người đã gửi bức thư nặc danh cho tôi, hy vọng rằng một chuyên gia trinh thám như tôi sẽ kết luận đây là một vụ tai nạn do cơ chế cổ đại, từ đó xóa bỏ mọi nghi ngờ về một vụ mưu sát.”

Thorne tiến lại gần Alistair, đôi bước chân của ông chậm rãi nhưng mang đầy áp lực.

“Ông đã tính toán rất kỹ, Ngài Alistair. Ông biết rằng nếu Roderick chết, toàn bộ tài sản và các quyền khai thác mỏ than tại vùng đất này sẽ thuộc về ông. Ông đã tìm thấy bản vẽ bí mật của tòa tháp và thay đổi chất độc trong pittông từ một loại dầu máy cũ sang chất độc alkaloid mà ông lấy từ phòng thí nghiệm của chính anh trai mình.”

“Ông điên rồi! Tôi là người đã mời ông đến đây để tìm công lý!” Alistair hét lên, nhưng đôi mắt ông ta đảo liên tục.

“Ông mời tôi đến vì ông cần một nhân chứng uy tín xác nhận đây là một 'lời nguyền' hoặc một 'tai nạn vật lý tự nhiên' để đối phó với công ty bảo hiểm và cảnh sát London. Nhưng ông đã phạm một sai lầm chết người. Ông đã lau chùi vết dầu trên cơ chế pittông, nhưng lại quên mất rằng loại chất độc alkaloid đó để lại một phản ứng kết tủa màu xanh đặc trưng khi gặp hơi muối của biển cả.”

Thorne đưa chiếc đèn bão lại gần khe tường. Một dải màu xanh lam mờ ảo hiện lên, tương phản hoàn toàn với màu xám của đá.

“Và quan trọng hơn cả,” Thorne tiếp tục, giọng ông trở nên đanh thép, “trong túi áo của ông vẫn còn vương lại mùi của loại sáp đỏ dùng để niêm phong bức thư gửi cho tôi. Loại sáp đó chứa tinh dầu oải hương vùng Provence, thứ mà Roderick đã nhập khẩu riêng và ông đã lén sử dụng. Ông không nghĩ rằng một thám tử sẽ quan tâm đến mùi hương của một con dấu đã bị xé bỏ sao?”

Alistair đổ sụp xuống sàn đá, đôi vai run rẩy. Sự im lặng bao trùm tòa tháp, chỉ còn tiếng gió rít qua những khe đá như tiếng khóc than của bóng ma dòng họ Blackwood. Sự thật đã được phơi bày, không phải bằng pháp thuật, mà bằng sự quan sát tỉ mỉ những dấu vết vật chất nhỏ nhất.

Khi cảnh sát địa phương dẫn Alistair đi qua những hành lang tối tăm, Julian Thorne đứng lại một mình trong căn phòng ở tòa tháp phía Tây. Ông nhìn ra biển khơi, nơi những con sóng bạc đầu đang gào thét dưới ánh trăng mờ.

“Con người thường tạo ra những lời nguyền để che đậy sự tàn độc của chính mình,” ông thì thầm vào bóng đêm.

Thorne rời lâu đài Blackwood khi bình minh vừa hé rạng, mang theo mình thêm một minh chứng về sự chiến thắng của lý trí trước bóng tối của lòng tham. Những màn sương mù của Scotland dần tan biến, nhưng ông biết rằng ở đâu đó trên lục địa già này, những bí mật mới đang bắt đầu thành hình, và Julian Thorne sẽ luôn ở đó để giải mã chúng.