MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTro Tàn Của Những Vì Sao Tuyệt DiệtChương 2: MÙI HƯƠNG CỦA CƠN MƯA KHÔNG TÊN

Tro Tàn Của Những Vì Sao Tuyệt Diệt

Chương 2: MÙI HƯƠNG CỦA CƠN MƯA KHÔNG TÊN

1,741 từ · ~9 phút đọc

Elias đứng lặng đi sau quầy gỗ. Cái tên "Elias Vaelin" vẫn nằm đó, mực đen rõ ràng trên nền giấy úa vàng, nhưng bộ não anh từ chối liên kết những ký tự đó với thực thể đang đứng trong căn phòng này. Anh nhìn xuống đôi bàn tay mình, chúng vẫn run rẩy, nhưng sự kết nối giữa ý chí và danh tính đã bị rạn nứt.

Chiếc hộp nhạc của Lyra vẫn đang phát ra những âm thanh u sầu. Giai điệu của nó như một loài dây leo, quấn chặt lấy không gian nhỏ hẹp của tiệm sửa đồng hồ, khiến những chiếc đồng hồ quả lắc trên tường dường như cũng bắt đầu gõ nhịp chậm lại theo nó.

"Tôi đã trả giá quá đắt cho một giai điệu," Elias thầm thì, giọng anh lạc đi.

Lyra lau vội giọt nước mắt trên má. Cô đóng nắp chiếc hộp nhạc lại, và âm thanh tắt lịm đột ngột, để lại một khoảng không im lặng đến chói tai. Cô nhìn anh, ánh mắt không còn là của một khách hàng xa lạ, mà giống như một kẻ đồng lõa trong một vụ trộm linh hồn.

"Trong thế giới này, Elias, đôi khi cái tên là thứ ít quan trọng nhất," Lyra nói khẽ. "Khi anh đánh mất nó, anh không còn bị ràng buộc bởi những gì người ta kỳ vọng vào cái tên đó nữa. Anh chỉ còn là chính anh của hiện tại."

"Nhưng nếu không có quá khứ, 'hiện tại' chỉ là một ảo ảnh," Elias đáp lại, anh vội vã đóng cuốn sổ da lại như thể sợ rằng những dòng chữ khác cũng sẽ bay biến mất.

Đúng lúc đó, tiếng chuông giáo đường lần thứ ba vang lên. Nhưng lần này, nó không kết thúc bằng một tiếng ngân dài. Tiếng chuông bị ngắt quãng bởi một âm thanh xé toạc—giống như tiếng vải liệm bị xé đôi. Một luồng khí lạnh lẽo, mang theo mùi của tro tàn và sương muối, len lỏi qua khe cửa tiệm.

Elias tiến về phía cửa sổ. Anh vén bức màn che đầy bụi bặm.

Bên ngoài, thị trấn Oakhaven đang chìm vào một trạng thái kinh dị. Cơn sương mù đen ban nãy không phải là mây mưa. Đó là Hư Vô. Những người dân đang đứng trên đường bỗng khựng lại. Một người đàn ông đang dắt ngựa bỗng buông dây cương, ngơ ngác nhìn con vật như thể đó là một sinh vật lạ lẫm đến từ hành tinh khác. Con ngựa cũng dừng lại, ánh mắt nó trống rỗng, không còn nhận ra chủ nhân.

Nhưng điều đáng sợ nhất là cơn mưa. Những giọt nước rơi xuống không mang màu trong suốt. Chúng có màu xám đục và khi chạm vào da thịt, chúng không làm ướt, chúng làm "mờ". Một đứa trẻ đang chạy chơi trên vỉa hè, khi những giọt mưa chạm vào vai, màu sắc trên chiếc áo đỏ của nó bắt đầu tan chảy, biến thành một màu xám xịt vô hồn.

"Cơn mưa Quên Lãng," Lyra bước đến đứng sau lưng anh, hơi thở cô gấp gáp. "Nó đến từ phía Bắc, từ nơi Malakor đang ngự trị. Họ nói rằng bất cứ ai chạm vào cơn mưa này mà không có sự bảo vệ, họ sẽ quên mất mùi vị của không khí, quên mất cách để hít thở."

Elias siết chặt nắm tay. Bản năng của một pháp sư—thứ duy nhất chưa bị xóa sạch hoàn toàn—trỗi dậy. Anh biết mình phải làm gì, dù cái giá sẽ lại là một mảnh tâm hồn khác.

Anh quay lại phía tủ kính, nơi đặt một chiếc đồng hồ cát lớn chứa những hạt bụi màu bạc. Đó không phải là cát bình thường, đó là Bụi Ký Ức của những kẻ đã chết, những mảnh vụn mà anh đã thu thập được trong suốt mười năm qua để làm nguyên liệu dự phòng.

"Cô hãy ở yên đây," Elias ra lệnh.

Anh mở cửa tiệm. Ngay lập tức, mùi hương của cơn mưa xộc vào mũi. Nó không có mùi đất, không có mùi cỏ dại sau cơn dông. Nó có mùi của một căn phòng trống không, mùi của những trang giấy trắng, mùi của sự hư vô thuần túy. Elias nhận ra mình đã quên mất mùi hương của cơn mưa thực sự. Anh cố gắng lục tìm trong trí não, nhưng tất cả chỉ là một khoảng trống xám ngắt.

Anh bước ra giữa phố. Người thợ rèn đối diện cửa tiệm anh đang đứng nhìn ngọn lửa trong lò với vẻ mặt kinh hoàng. Ông ta đã quên cách điều khiển lửa. Ngọn lửa đang liếm lên mái che bằng gỗ, nhưng ông ta chỉ đứng đó, tay cầm búa nhưng không biết phải đập vào đâu.

Elias giơ tay lên trời. Anh lẩm nhẩm một câu chú bằng ngôn ngữ cổ xưa—thứ ngôn ngữ mà mỗi từ phát ra đều đốt cháy một phần calo của ký ức.

"Aeterna Memoria... Bảo hộ những gì còn sót lại."

Một vòng tròn ánh sáng mờ ảo bùng phát từ lòng bàn tay anh, lan tỏa rộng ra, bao phủ lấy một phần con phố nhỏ quanh tiệm đồng hồ. Những hạt mưa xám khi chạm vào màng chắn này bị bật ngược lại, hóa thành những làn khói trắng xóa.

Cái giá đến ngay lập tức.

Elias quỵ xuống một đầu gối. Một cơn đau buốt nhói chạy từ gáy lên đỉnh đầu. Anh thấy hiện ra trong tâm trí hình ảnh một bữa tiệc sinh nhật. Có bánh ngọt, có nến, và có một bài hát. Anh thấy mình đang cười. Rồi đột ngột, hình ảnh đó bị bôi đen. Anh quên mất vị ngọt của đường. Anh quên mất cảm giác khi được tặng quà. Anh quên mất bài hát chúc mừng sinh nhật được hát như thế nào.

Thế giới quanh anh mờ đi trong giây lát. Khi anh ngẩng đầu lên, vòng chắn đã ổn định, nhưng anh cảm thấy mình vừa già đi mười tuổi trong vòng vài giây.

"Elias!" Lyra chạy ra, cô dùng chiếc áo choàng của mình che cho anh dù họ đang đứng dưới vòng bảo vệ. "Anh điên rồi. Anh vừa thi triển một thuật cấp cao mà không có sự chuẩn bị."

Elias nhìn cô, hơi thở anh nặng nề. "Nếu tôi không làm... lão thợ rèn kia sẽ bị thiêu cháy bởi chính ngọn lửa mà ông ta đã quên cách chế ngự."

Anh nhìn sang người thợ rèn. Ông ta giờ đã tỉnh táo hơn, vội vàng dập lửa, nhưng ánh mắt ông ta nhìn Elias không có sự biết ơn. Đó là ánh mắt của sự sợ hãi. Trong thế giới này, kẻ có thể dùng phép thuật là kẻ đáng sợ nhất, vì họ là những con nợ lớn nhất của số phận.

"Mùi hương..." Elias thầm thì.

"Gì cơ?" Lyra hỏi, cô đỡ anh đứng dậy.

"Tôi không nhớ cơn mưa thực sự có mùi gì nữa. Lyra, hãy nói cho tôi biết, trước khi nó trở nên xám xịt như thế này, mưa có mùi gì?"

Lyra sững lại. Cô nhìn những giọt mưa đang gào thét bên ngoài vòng chắn, rồi cô nhìn vào đôi mắt xám của Elias. Cô hít một hơi sâu, như thể cố gắng tìm kiếm trong kho tàng cảm xúc của một nhạc công để diễn đạt điều không thể diễn đạt.

"Nó có mùi của bụi đất bị đánh thức," cô nói chậm rãi, giọng nói như đang hát. "Nó mang theo hơi lạnh của những đám mây xa xôi, trộn lẫn với mùi lá xanh bị vò nát. Nó có vị của sự khởi đầu, của sự tha thứ. Nó giống như một nốt nhạc trầm kéo dài trên phím đàn dương cầm, vừa buốt giá nhưng cũng vừa khiến người ta muốn xích lại gần nhau hơn."

Elias lắng nghe, anh nhắm mắt lại, cố gắng dùng lời kể của cô để lấp đầy khoảng trống trong tâm hồn mình. Anh không thể cảm nhận lại nó, nhưng qua lời cô, anh có thể xây dựng một "giả tượng" về nó.

"Cảm ơn cô," anh nói, giọng đã bình ổn hơn.

Anh quay lại nhìn thị trấn. Vòng bảo vệ của anh chỉ che được một góc nhỏ. Phần còn lại của Oakhaven vẫn đang bị nuốt chửng bởi cơn mưa xám. Những ngôi nhà bắt đầu mất đi đường nét, chúng trở nên vuông vức và thô kệch như những khối đá chưa đẽo gọt vì ký ức về kiến trúc của người dân đang bị xóa mờ.

"Đây không phải là một hiện tượng tự nhiên," Elias nói, mắt anh nheo lại nhìn về phía những rặng núi phía Bắc, nơi sương mù đang cuồn cuộn đổ về như một đạo quân. "Malakor đang thu hoạch. Ông ta không chỉ muốn người ta quên, ông ta đang 'rút' ký ức của cả một vùng đất để nuôi dưỡng thứ gì đó."

"Ông ta muốn tạo ra một thế giới 'sạch'," Lyra nói, tay cô siết chặt cây đàn. "Một thế giới không có hận thù, không có chiến tranh, vì không ai nhớ được tại sao họ lại ghét nhau. Nhưng cái giá là chúng ta sẽ trở thành những hòn đá có nhịp tim."

Elias quay trở vào tiệm, anh cầm lấy chiếc túi da du hành mà anh đã chuẩn bị sẵn từ nhiều năm trước—ngày mà anh biết rằng sự im lặng của mình cuối cùng cũng sẽ bị phá vỡ. Anh nhét cuốn sổ da vào túi, cùng với một vài công cụ sửa đồng hồ thiết yếu.

"Cô vẫn còn nợ tôi một câu chuyện," Elias nói khi thấy Lyra đứng ở cửa.

"Tôi sẽ kể nó trên đường đi," cô đáp, ánh mắt kiên định. "Vì nếu chúng ta ở lại đây, đến sáng mai, cả hai chúng ta sẽ quên mất mình đang đứng đây để làm gì."

Elias nhìn lại căn tiệm lần cuối. Những chiếc đồng hồ vẫn kêu tích tắc, nhưng chúng không còn đồng bộ nữa. Thời gian ở Oakhaven đã bắt đầu tan vỡ.

Anh bước ra khỏi vòng chắn cùng với Lyra, mỗi bước chân đều là một sự đánh cược với hư vô. Cơn mưa xám vẫn rơi, và ở đâu đó trong sâu thẳm tâm trí, Elias cảm thấy một sợi chỉ mỏng manh vừa đứt tung.

Anh vừa quên mất màu mắt của chính mình.