Con đường mòn dẫn ra khỏi Oakhaven vốn dĩ được lót bằng những phiến đá sần sùi mang dấu tích của hàng thế kỷ bộ hành. Nhưng giờ đây, dưới tác động của cơn mưa xám, những phiến đá ấy đang mòn phẳng đi một cách bất thường, như thể có một bàn tay vô hình đang dùng giấy nhám xóa sạch mọi vết lõm, mọi ký hiệu chỉ đường.
Elias đi phía trước, chiếc áo choàng xám của anh bay phần phật trong gió lạnh. Mỗi bước chân của anh đều nặng nề. Cơn đau sau gáy từ lần thi triển pháp thuật ở chương trước vẫn còn âm ỉ, một lời nhắc nhở rằng một phần bản ngã của anh đã bị cắt lìa. Anh không còn nhớ vị bánh mì, anh không còn nhớ tên mình, và kỳ lạ thay, cảm giác mất mát đó lại tạo ra một loại tự do đáng sợ. Khi không còn gì để giữ, người ta chẳng còn gì để sợ.
Lyra đi sát ngay sau anh. Cô bao bọc cây đàn lute trong nhiều lớp vải chống thấm, ôm khư khư nó trước ngực như ôm một đứa trẻ sơ sinh.
"Đừng nhìn lại," Elias nói, giọng anh khô khốc như tiếng lá rụng. "Nhìn lại chỉ khiến cô thấy những gì đang biến mất. Và khi thấy chúng biến mất, cô sẽ cố ghi nhớ. Càng cố ghi nhớ, cô càng dễ bị Hư Vô nuốt chửng."
"Tôi là một nhạc công, Elias," Lyra đáp, tiếng thở dốc của cô hòa vào tiếng mưa. "Công việc của tôi là ghi nhớ. Nếu tôi không nhớ về Oakhaven, thì ai sẽ kể về nó khi nó chỉ còn là một đống đá vụn không tên?"
Họ đi được vài dặm thì bắt đầu gặp những kẻ khác. Đó là một đoàn người tị nạn, nhưng không giống bất kỳ đoàn người tị nạn chiến tranh nào mà Elias từng thấy trong những ký ức còn sót lại của mình. Không có tiếng khóc lóc, không có sự hoảng loạn ồn ào.
Họ đi thành hàng dài, lầm lũi và im lặng đến rợn người. Có những người đàn ông mang theo những chiếc hòm trống rỗng. Có những người phụ nữ ôm chặt những tấm vải trắng không thêu thùa. Họ đi, nhưng đôi mắt họ đờ đẫn.
"Họ là những kẻ 'trống rỗng' giai đoạn đầu," Elias dừng lại bên lề đường, nhìn một ông lão đang đi qua mà bước chân không hề tránh một vũng bùn lớn. "Cơn mưa đã gột rửa mục đích của họ. Họ biết mình phải đi, nhưng họ đã quên mất mình đi đâu và tại sao phải đi."
Lyra tiến lại gần một cô gái trẻ đang ngồi bệt bên vệ đường. Cô gái đó đang nhìn chằm chằm vào một chiếc gương đồng đã mờ đục.
"Này cô?" Lyra chạm nhẹ vào vai cô gái.
Cô gái ngước lên. Khuôn mặt cô xinh đẹp nhưng biểu cảm lại trống rỗng như một tờ giấy trắng chưa viết chữ. "Tôi đang đợi," cô gái thầm thì.
"Cô đợi ai?"
"Tôi... tôi không biết. Tôi chỉ biết là có một người rất quan trọng. Người đó có... có..." Cô gái nhăn mặt, cố gắng lục tìm một tính từ, một cái tên, một hình ảnh. Nhưng rồi cô buông xuôi, đôi vai sụp xuống. "Tôi quên rồi. Tôi chỉ biết là mình phải đợi."
Lyra run rẩy. Cô nhìn Elias như cầu cứu, nhưng anh chỉ đứng đó, lạnh lùng như một pho tượng đá.
"Anh không thể làm gì sao? Anh là một pháp sư mà!"
"Tôi là một thợ sửa đồng hồ," Elias đính chính, đôi mắt xám của anh xoáy sâu vào Lyra. "Và ma thuật không phải là thuốc chữa. Nó là nguyên nhân. Nếu tôi dùng ma thuật để trả lại ký ức cho cô ta, tôi sẽ phải lấy ký ức của chính mình hoặc của cô để bù vào. Cô có sẵn lòng quên đi cách chơi đàn để cô gái này nhớ lại tên người yêu không?"
Lyra im lặng. Câu hỏi của Elias như một nhát dao, phơi bày sự tàn nhẫn của thế giới này. Sự thiện lương cũng có cái giá của nó, và ở đây, cái giá đó được tính bằng sự tồn tại của cá nhân.
"Đi tiếp thôi," Elias quay lưng đi. "Lữ quán 'Ký Ức Cuối Cùng' nằm ở bên kia sườn đồi. Đó là nơi duy nhất còn duy trì được 'Vùng Tĩnh Lặng' nhờ vào những cổ vật thời cổ đại. Chúng ta cần nghỉ ngơi trước khi tiến vào vùng lõi của sương mù."
Khi bóng tối bắt đầu phủ xuống, che khuất những đường nét cuối cùng của cảnh vật, một ánh sáng vàng nhạt hiện ra ở phía xa. Đó là một tòa nhà kiến trúc kỳ lạ, nửa giống pháo đài, nửa giống một tu viện đổ nát. Một tấm biển gỗ treo lủng lẳng trước cửa, trên đó khắc một dòng chữ bằng mực phát quang: “Vào đây để nhớ, ra đi để quên.”
Bên trong lữ quán, không khí đặc quánh mùi nhang trầm và sáp nến. Những người ngồi trong đó đều có một điểm chung: họ đang viết. Họ viết điên cuồng lên bất cứ thứ gì có thể viết được—giấy, khăn trải bàn, thậm chí là lên cánh tay mình. Họ đang cố gắng chạy đua với sự lãng quên.
Elias dẫn Lyra đến một góc khuất. Chủ lữ quán, một người đàn ông có đôi mắt màu hổ phách rực sáng—dấu hiệu của một kẻ sở hữu lượng "Vốn ký ức" khổng lồ—tiến lại gần.
"Một pháp sư và một nhạc công," người chủ lữ quán nói, giọng trầm đục. "Một sự kết hợp nguy hiểm trong thời đại này. Anh muốn thuê phòng hay muốn bán ký ức để lấy thông tin?"
"Tôi muốn thông tin về Malakor," Elias đặt một đồng xu bạc lên bàn, nhưng người chủ không thèm nhìn.
"Bạc là rác rưởi ở đây, người bạn trẻ ạ. Malakor đã phong tỏa các con đường dẫn đến phương Bắc. Muốn đi qua, anh cần một 'Bản đồ Tâm linh'—thứ chỉ được vẽ bằng những ký ức về sự căm hờn. Anh có đủ sự căm hờn không?"
Elias im lặng một hồi lâu. Anh lục tìm trong tâm trí mình. Sự căm hờn cần một lý do, một câu chuyện đằng sau. Nhưng anh đã quên mất tại sao mình lại ghét Malakor. Anh chỉ biết đó là kẻ thù, một cái nhãn dán khô khốc.
"Tôi không còn căm hờn," Elias thừa nhận. "Tôi chỉ có sự trống rỗng."
"Vậy thì anh không thể đi tiếp," người chủ lắc đầu.
Đột nhiên, Lyra bước lên phía trước. Cô tháo lớp vải bọc cây đàn lute ra. Ánh sáng nến phản chiếu trên mặt gỗ nâu bóng của cây đàn, trông nó như một vật thể sống giữa những linh hồn khô héo.
"Tôi có một giai điệu," Lyra nói, giọng cô vang vọng khắp sảnh đường, khiến những người đang viết lách phải ngẩng đầu lên. "Đó là giai điệu về sự phản bội. Tôi đã đánh đổi mười năm tuổi trẻ của mình để giữ lại cảm xúc của bản nhạc này. Nó đủ để vẽ nên một vạn bản đồ căm hờn."
Elias nắm lấy cổ tay Lyra, ngăn cô lại. "Cô điên rồi sao? Đó là tất cả những gì cô có."
Lyra nhìn anh, đôi mắt cô rực lên một sự kiên định mà Elias chưa từng thấy. "Anh đã quên cách để cảm thấy đau đớn, Elias. Nhưng tôi thì chưa. Nếu chúng ta không đi tiếp, sự hy sinh của anh ở Oakhaven sẽ trở nên vô nghĩa. Hãy để tôi trả cái giá này."
Lyra ngồi xuống chiếc ghế gỗ giữa sảnh. Cô đặt tay lên dây đàn. Không gian bỗng chốc im bặt, ngay cả tiếng tích tắc của những chiếc đồng hồ cũng dường như nín thở.
Tiếng đàn vang lên.
Nó không phải là âm nhạc. Đó là một tiếng nấc nghẹn ngào hóa thành âm thanh. Nó kể về một người con gái bị bỏ rơi dưới cơn mưa, về những lời hứa bị gió cuốn đi, về sự tàn nhẫn của thời gian. Mỗi nốt nhạc rơi xuống như một giọt máu nóng hổi nhỏ vào cái lạnh giá của lữ quán.
Elias đứng đó, cảm nhận được một luồng năng lượng dữ dội tỏa ra từ Lyra. Anh thấy những sợi chỉ ánh sáng màu đỏ sẫm thoát ra từ những ngón tay cô, kết lại trên mặt bàn thành một tấm bản đồ rực cháy.
Khi nốt nhạc cuối cùng tắt lịm, Lyra gục xuống cây đàn. Đôi mắt cô trở nên mờ mịt trong giây lát.
"Cô ấy là ai?" Lyra thầm thì, nhìn vào một khoảng không vô định.
"Cô nói gì cơ?" Elias đỡ lấy cô.
"Tôi vừa thấy một người phụ nữ... cô ấy đang khóc... tôi biết cô ấy rất rõ... nhưng giờ tôi không nhớ cô ấy là ai nữa. Đó là ai vậy Elias?"
Elias siết chặt vai cô. Anh biết bản nhạc đó chính là ký ức về người mẹ quá cố của cô. Cô đã dùng tình yêu lớn nhất của đời mình để mua con đường đi tiếp cho cả hai.
"Đó không còn là ai cả," Elias nói, giọng anh run lên một cách lạ lùng—một cảm xúc mà lẽ ra anh không nên có. "Đó chỉ là một câu chuyện đã được kể xong."
Người chủ lữ quán cầm lấy tấm bản đồ ánh sáng, cuộn lại rồi đưa cho Elias. "Đi đi, trước khi sự căm hờn này nguội lạnh. Malakor đang chờ anh ở nơi mà mặt trời không bao giờ mọc."
Elias dắt Lyra đi về phía cầu thang gỗ. Anh nhận ra rằng, trong cuộc hành trình này, anh có lẽ là kẻ mạnh về năng lực, nhưng Lyra mới là kẻ dũng cảm nhất. Anh dùng phép thuật vì anh không còn gì để mất, còn cô dùng nó dù cô biết mình sẽ mất tất cả.
Đêm đó, trong căn phòng nhỏ mùi ẩm mốc, Elias ngồi canh cho Lyra ngủ. Anh mở cuốn sổ da của mình ra, tay cầm bút run rẩy. Anh không viết về phép thuật, không viết về Malakor.
Anh viết: "Ngày thứ 1.461. Lyra vừa đánh mất mẹ mình để cứu lấy một kẻ không tên. Tôi bắt đầu tự hỏi, liệu thế giới này có đáng được cứu bằng cái giá như vậy không?"