Hành trình từ Lữ quán "Ký Ức Cuối Cùng" dẫn họ vào sâu trong lòng Rừng Ảnh Quế. Đây không phải là một khu rừng theo nghĩa thông thường với những tán cây xanh mướt và tiếng chim lảnh lót. Những cái cây ở đây có thân màu trắng nhợt nhạt như xương người, và thay vì lá, chúng mang trên mình những dải lụa mỏng manh, xám ngắt. Người ta bảo đó chính là những "ý nghĩ thừa" bị tách rời khỏi đại não của các pháp sư, lang thang rồi bám vào những cành cây này để chờ đợi được tái sinh.
Elias đi trước, tay cầm tấm bản đồ ánh sáng mà Lyra đã đổi bằng ký ức về mẹ mình. Tấm bản đồ tỏa ra một thứ ánh sáng đỏ thẫm, rực cháy như một vết thương hở, dẫn lối qua những làn sương đặc quánh mùi lưu huỳnh.
"Anh có nghe thấy không?" Lyra thầm thì, bước chân cô khẽ khàng như sợ làm thức tỉnh những linh hồn đang ngủ yên trên cành cây.
"Nghe thấy gì?" Elias hỏi, mắt không rời khỏi những bụi cây hình thù kỳ quái.
"Tiếng thì thầm. Giống như có hàng ngàn người đang đọc thư cùng một lúc."
Elias dừng lại. Anh nhắm mắt, tập trung thính giác. Quả thật, giữa tiếng gió rít qua những tán cây xương xẩu, có một âm thanh rì rào không dứt. Đó là những mảnh ký ức vụn vặt đang cố gắng tìm lại chủ nhân. “Đừng quên buổi chiều hôm ấy...”, “Chìa khóa nằm dưới hòn đá...”, “Con yêu mẹ...” Những câu nói rời rạc, không đầu không cuối, lơ lửng trong không trung như bụi phấn.
"Đừng nghe chúng," Elias cảnh báo, giọng anh đanh lại. "Chúng là những cái bẫy. Nếu cô lắng nghe, tâm trí cô sẽ tự động tìm cách chắp vá những câu chuyện đó thành của mình. Cô sẽ bị lạc trong một quá khứ không phải của mình."
Đột nhiên, một cơn gió mạnh thổi qua, làm những dải lụa trên cây bay loạn xạ. Một dải lụa xám bay thẳng vào mặt Elias. Theo bản năng, anh chụp lấy nó.
Ngay khi ngón tay chạm vào dải lụa, một luồng điện chạy dọc sống lưng anh. Một hình ảnh hiện lên rõ mồn một: Một căn phòng tối, mùi nến sáp hòa quyện với mùi giấy cũ. Một bàn tay đang viết những dòng chữ vội vã. Một cảm giác tội lỗi đè nặng lên lồng ngực.
Elias rùng mình, anh vội vã buông dải lụa ra. Nó rơi xuống đất, lập tức tan biến thành tro bụi.
"Anh vừa thấy gì đúng không?" Lyra nhìn anh, đôi mắt cô hiện lên vẻ tò mò pha lẫn lo lắng.
"Một mảnh ký ức rác rưởi," Elias nói dối. Anh cảm thấy nhịp tim mình tăng nhanh. Hình ảnh bàn tay đang viết kia... anh cảm thấy nó quá đỗi quen thuộc. Những vết mực trên ngón tay trỏ, cách cầm bút hơi nghiêng—đó chính là cách anh viết trong cuốn sổ da của mình hằng đêm.
Họ tiếp tục đi sâu vào rừng. Càng vào sâu, những dải lụa càng nhiều hơn, chúng kết lại thành những tấm rèm dày đặc. Elias nhận ra rằng khu rừng này đang cố gắng ngăn cản họ bằng cách phơi bày những gì con người sợ hãi nhất: Sự thật về những gì họ đã bỏ rơi.
Đến giữa rừng, họ bắt gặp một hốc cây khổng lồ, nơi những dải lụa kết lại thành hình dáng của một hộp thư cũ kỹ. Dưới chân hộp thư là hàng ngàn lá thư bằng giấy da, vàng úa và chưa bao giờ được mở.
"Những lá thư từ người lạ," Lyra thốt lên. Cô cúi xuống định nhặt một lá thư lên.
"Dừng lại!" Elias quát lớn, nhưng đã quá muộn.
Ngay khi Lyra chạm vào lá thư, mặt đất dưới chân họ rung chuyển. Từ trong bóng tối của những tán cây, những sinh vật được gọi là Ảnh Ma bắt đầu hiện hình. chúng không có khuôn mặt, thân hình được cấu tạo từ những dòng chữ đen nhẻm, uốn lượn như những con giun đất. Đây chính là những ký ức bị lãng quên quá lâu, giờ đây đã hóa thành oán vọng.
"Chúng ta đã xâm phạm vào lãnh địa của những lời chưa nói," Elias rút từ trong túi áo ra một lọ bột bạc—loại bụi ma thuật dùng để đánh bóng bánh răng đồng hồ, nhưng cũng là thứ thuốc độc đối với những thực thể bóng tối.
Những Ảnh Ma lao tới, tiếng rên rỉ của chúng vang lên như tiếng kim loại cọ xát vào nhau. Elias tung nắm bột bạc vào không trung, đồng thời lẩm nhẩm một câu chú ổn định thực tại. Bột bạc chạm vào những sinh vật kia, tạo ra những tiếng xèo xèo và những đốm lửa xanh lục.
Nhưng số lượng chúng quá đông. Lyra lùi lại, cô vấp phải đống lá thư và ngã xuống. Một Ảnh Ma to lớn, mang hình dáng một người đàn ông không đầu, đưa bàn tay đầy những dòng chữ đen về phía cô.
"Lyra!"
Elias lao đến, anh không kịp dùng bột bạc. Trong cơn nguy cấp, anh buộc phải thực hiện một hành động mà anh luôn lảng tránh: Anh chạm trực tiếp vào Ảnh Ma.
Phép thuật Hấp thụ Nghịch đảo.
Elias cảm thấy một luồng năng lượng bẩn thỉu tràn vào cơ thể. Anh đang cưỡng ép nuốt chửng ký ức của sinh vật kia để triệt tiêu sự tồn tại của nó. Trong một giây, hàng vạn nỗi đau của một kẻ vô danh đổ ập vào đầu anh: Một cuộc tình tan vỡ, một cái chết trong cô độc, nỗi hối hận vì đã nói dối cha mình...
Elias gầm lên, đôi mắt anh chuyển sang màu trắng dã. Luồng năng lượng quá tải khiến các mạch máu trên trán anh nổi rõ. Anh đẩy mạnh tay, con quái vật tan rã thành muôn vàn chữ cái vụn vặt rồi biến mất trong sương mù.
Sự im lặng trở lại, nặng nề và u ám.
Elias quỵ xuống, hơi thở đứt quãng. Anh cảm thấy một phần trong sạch trong tâm trí mình vừa bị vấy bẩn. Để cứu Lyra, anh đã chấp nhận nhận lấy "rác thải" của một người lạ vào linh hồn mình.
"Elias... anh ổn chứ?" Lyra bò lại gần, khuôn mặt cô tái mét.
Elias không trả lời ngay. Anh nhìn xuống bàn tay mình, những dòng chữ đen từ Ảnh Ma dường như đã lặn vào dưới da anh, tạo thành những vết xăm mờ nhạt quanh cổ tay.
"Tôi đã nói cô đừng chạm vào chúng," giọng anh lạnh lẽo, mang theo một chút giận dữ với chính sự yếu lòng của mình. "Mỗi lá thư ở đây là một món nợ chưa trả. Cô vừa mới suýt trở thành một phần của đống nợ đó."
Lyra cúi đầu, tay cô vẫn còn nắm chặt lá thư mà cô đã nhặt lên. "Tôi xin lỗi. Tôi chỉ thấy... cái tên trên lá thư này."
Cô đưa lá thư ra trước mặt anh. Dưới ánh sáng đỏ của tấm bản đồ, Elias đọc thấy cái tên được viết bằng nét chữ run rẩy, phai mờ theo thời gian:
“Gửi Elias Vaelin – Người học trò tôi đã từng yêu thương.”
Elias cảm thấy hơi thở mình ngừng trệ. Lá thư này không phải từ một người lạ. Nó là từ Malakor. Nó đã nằm ở đây, trong khu rừng của những ký ức bị vứt bỏ, từ rất lâu trước khi thảm họa bắt đầu.
Anh giật lấy lá thư, định xé nát nó, nhưng ngón tay anh khựng lại. Nỗi sợ hãi trỗi dậy—không phải sợ quái vật, mà sợ sự thật. Nếu anh mở lá thư này, anh có thể sẽ biết tại sao anh lại quên. Anh có thể sẽ biết mình thực sự là ai.
"Đừng mở nó, Elias," Lyra nói khẽ, cô dường như cảm nhận được cuộc chiến đang diễn ra trong anh. "Nếu anh mở nó lúc này, anh sẽ không còn là người thợ sửa đồng hồ mà tôi biết nữa."
Elias nhìn lá thư, rồi nhìn vào đôi mắt nâu đầy lo âu của Lyra. Anh nhận ra rằng, dù anh đã quên sạch quá khứ, nhưng hiện tại của anh—cuộc hành trình này, cô gái này—là thứ duy nhất thực sự thuộc về anh.
Anh nhét lá thư vào sâu trong túi áo, cạnh cuốn sổ da.
"Đi thôi," anh nói, giọng đã lấy lại sự bình tĩnh đáng sợ. "Chúng ta phải ra khỏi khu rừng này trước khi trời sáng. Sương mù đang đặc dần lên, và tôi không muốn phải ăn thêm bất kỳ ký ức của ai nữa."
Họ bước đi, để lại sau lưng hốc cây khổng lồ và hàng ngàn lá thư không bao giờ có người nhận. Elias không biết rằng, việc anh mang theo lá thư của Malakor giống như việc mang theo một quả bom hẹn giờ trong linh hồn.
Ở phía Bắc, trên đỉnh Pháo đài Hư Vô, một ông già mắt trắng đang mỉm cười. Malakor đã cảm nhận được hơi thở của học trò mình. Một sợi chỉ liên kết cũ kỹ vừa mới được nối lại.