MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTro Tàn Của Những Vì Sao Tuyệt DiệtChương 5: VẾT NỨT CỦA BẦU TRỜI

Tro Tàn Của Những Vì Sao Tuyệt Diệt

Chương 5: VẾT NỨT CỦA BẦU TRỜI

1,482 từ · ~8 phút đọc

Rời khỏi Rừng Ảnh Quế, Elias và Lyra không tiến vào một thảo nguyên hay một con đường bằng phẳng như tấm bản đồ đã chỉ dẫn. Thay vào đó, họ đứng trước một khung cảnh kinh hoàng mà ngôn từ thông thường khó lòng diễn tả.

Bầu trời phía trên họ không còn là một vòm xanh hay xám đồng nhất. Nó bị xé toạc bởi những vết nứt dài, đen ngòm và sâu hoắm, giống như một tấm gương khổng lồ bị ai đó dùng búa nện mạnh. Từ những vết nứt đó, không phải mưa rơi xuống, mà là sự "hư cấu". Những mảnh vỡ của không gian rơi lả tả, biến mất trước khi chạm đất, để lại những lỗ hổng trong thực tại.

"Đó là cái gì?" Lyra thảng thốt, cô lùi lại một bước, suýt chút nữa rơi vào một cái hố không đáy vừa mới hình thành ngay sau gót chân mình.

"Đó là sự sụp đổ của cấu trúc," Elias nói, gương mặt anh nhợt nhạt dưới ánh sáng kỳ quái phát ra từ những vết nứt. "Thế giới này được xây dựng trên những ký ức tập thể. Khi con người quên đi hình dạng của núi non, núi sẽ sụp đổ. Khi họ quên đi khái niệm về bầu trời, bầu trời sẽ nứt ra. Malakor đã rút quá nhiều 'Vốn ký ức' khiến nền tảng của thực tại không còn đủ sức nặng để tồn tại."

Vùng đất trước mắt họ—được gọi là Vùng Nứt—là một mê cung của những mảnh thực tại rời rạc. Một đoạn đường đá lơ lửng giữa không trung, một ngôi nhà nằm ngược đầu xuống đất, và những dòng suối chảy ngược lên phía những vết nứt đen ngòm.

"Chúng ta phải đi qua đó," Elias chỉ tay về phía một ngọn tháp mờ ảo xa xăm, nơi dường như là điểm tựa cuối cùng của vùng đất này. "Nếu bị kẹt lại đây khi bầu trời sụp đổ hoàn toàn, chúng ta sẽ bị xóa sổ khỏi sự tồn tại. Không phải cái chết, Lyra, mà là chưa bao giờ tồn tại."

Họ bắt đầu di chuyển, một cuộc hành trình điên rồ trên những mảnh vỡ lơ lửng. Elias dùng sợi dây thừng buộc chặt thắt lưng mình với thắt lưng của Lyra.

"Dù có chuyện gì xảy ra, đừng buông tay," anh dặn dò, ánh mắt nghiêm nghị đến đáng sợ.

Khi họ bước lên một phiến đá lớn đang trôi dạt, một cơn chấn động dữ dội xảy ra. Một vết nứt lớn trên bầu trời đột ngột mở rộng, tạo ra một lực hút khủng khiếp. Những mảnh gỗ, đá và cả những ký ức rác rưởi từ khu rừng phía sau bị cuốn phăng lên cao.

Lyra hét lên khi một mảnh vỡ của thực tại—một khối kiến trúc nhọn hoắt—lao thẳng về phía họ. Elias vung tay, một luồng năng lượng màu bạc bùng lên, đẩy chệch khối đá. Nhưng lực phản chấn khiến anh ngã quỵ.

Cái giá của việc bảo vệ vật lý tốn kém hơn nhiều so với việc tác động vào tâm trí. Elias cảm thấy một luồng lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Một mảng ký ức nữa lại bị tước đoạt.

Anh quên mất cách thắt nút dây thừng. Sợi dây buộc giữa hai người bắt đầu lỏng ra vì anh đã quên mất cấu trúc logic để giữ nó chặt.

"Elias! Sợi dây!" Lyra kêu lên khi thấy nút thắt dần tuột khỏi tay anh.

Elias nhìn sợi dây với vẻ ngơ ngác. Trong đầu anh, khái niệm về "nút thắt" đã biến mất, chỉ còn lại một sợi dây vô nghĩa. Đúng lúc đó, phiến đá họ đang đứng bị tách làm đôi bởi một tia sét đen từ bầu trời.

Lyra trượt chân. Cô rơi khỏi mép đá, chỉ còn một tay bám lấy sợi dây đang lỏng dần. Bên dưới cô là vực thẳm của sự hư vô, nơi không có ánh sáng, không có âm thanh, chỉ có sự biến mất vĩnh viễn.

"Giữ lấy!" Elias hét lên, anh lao tới, dùng đôi bàn tay trần chộp lấy sợi dây.

Lực kéo từ cơ thể Lyra và sức hút của vực thẳm khiến những ngón tay Elias rướm máu. Anh cần một đại thuật để đóng vết nứt không gian đó lại, ít nhất là đủ lâu để kéo cô lên. Nhưng anh biết, đại thuật này sẽ đòi hỏi một thứ mà anh hứa sẽ giữ lại bằng mọi giá.

Trong túi áo anh, lá thư của Malakor và cuốn sổ da rung lên bần bật.

Để cứu cô ấy, anh phải đốt cháy ký ức về 'Lý do mình bắt đầu', một giọng nói thì thầm trong đầu anh. Đó là giọng của chính ma thuật đang đòi nợ.

Elias nhìn Lyra. Cô đang nhìn anh, đôi mắt nâu tràn đầy niềm tin dù cái chết đang cận kề. Cô không biết rằng anh đang đứng trước một sự lựa chọn tàn khốc. Nếu anh cứu cô, anh sẽ quên mất tại sao anh lại đi cùng cô. Anh sẽ quên mất mục đích của hành trình này. Anh sẽ trở thành một kẻ lữ hành không đích đến, một cái xác biết đi đúng nghĩa.

"Elias... buông ra đi..." Lyra thầm thì, cô thấy đôi mắt anh bắt đầu chuyển sang màu trắng dã—dấu hiệu của sự quá tải. "Anh sẽ mất hết tất cả nếu dùng phép lúc này..."

"Im đi," Elias rít qua kẽ răng.

Anh nhắm mắt lại. Anh tìm thấy trong tâm trí mình hình ảnh đầu tiên khi anh gặp cô trong tiệm sửa đồng hồ. Mùi hoa oải hương khô, tiếng hộp nhạc u sầu, và cảm giác Déjà vu nồng cháy. Anh nhìn vào hình ảnh đó lần cuối, rồi anh ném nó vào lò lửa của ma thuật.

"Spatium Clausura!" (Đóng băng không gian!)

Một luồng sáng trắng bạc rực rỡ, tinh khiết và dữ dội hơn bất kỳ lần nào trước đó, bùng phát từ cơ thể Elias. Luồng sáng lan tỏa, chạm vào những vết nứt đen trên bầu trời, vá chúng lại bằng những sợi chỉ ánh sáng ký ức. Lực hút biến mất. Không gian xung quanh họ bỗng chốc trở nên tĩnh lặng như một bức tranh bị đóng băng.

Elias nghiến răng, dùng hết sức bình sinh kéo Lyra lên mặt đá.

Ngay khi cô vừa nằm an toàn trên phiến đá, Elias gục xuống. Anh không bất tỉnh, nhưng đôi mắt anh đờ đẫn lạ thường.

"Elias! Anh ổn chứ?" Lyra nhào tới, ôm lấy vai anh.

Elias ngước nhìn cô. Anh không đẩy cô ra, nhưng ánh mắt anh mang một sự xa cách rợn người.

"Cô là ai?" anh hỏi, giọng nói đều đều, không một chút cảm xúc.

Lyra khựng lại, đôi tay cô run rẩy. "Em là Lyra... Anh vừa mới cứu em mà..."

Elias nhíu mày, anh nhìn xuống sợi dây thừng dưới đất, rồi nhìn tấm bản đồ đang cháy dở. "Lyra... Một nhạc công. Đúng, tôi có ghi chép về cô trong sổ. Nhưng tại sao chúng ta lại ở đây? Tại sao tôi lại đi cùng cô?"

Lyra cảm thấy tim mình thắt lại. Anh không quên cô hoàn toàn, nhưng anh đã quên mất sợi dây liên kết tâm hồn giữa hai người. Anh đã quên mất sự rung động, quên mất lời hứa, quên mất cái đêm ở lữ quán. Với anh bây giờ, cô chỉ là một thông tin khách quan, một "nhiệm vụ" được ghi chép lại.

"Chúng ta đi tìm Malakor," Lyra nói, giọng cô nghẹn ngào, cố gắng giữ cho nước mắt không rơi. "Để cứu thế giới này khỏi sự lãng quên."

Elias đứng dậy, anh phủi bụi trên áo choàng. Anh không còn vẻ ưu tư của người thợ sửa đồng hồ, mà thay vào đó là một sự lạnh lùng của một pháp sư thuần túy.

"Malakor. Đúng. Đó là một kẻ thù nguy hiểm. Tôi cần phải tiêu diệt ông ta để ổn định thực tại," anh nói như thể đang đọc một bản báo cáo quân sự. "Chúng ta nên tiếp tục đi. Thời gian không còn nhiều."

Anh bước đi trước, không đợi cô, cũng không nắm tay cô như lúc trước.

Lyra nhìn theo bóng lưng xám xịt của Elias. Cô nhận ra rằng, dù cô còn sống, nhưng Elias mà cô quen biết đã chết một phần trong cuộc hành trình này. Anh đã dùng chính "trái tim" của mình để đổi lấy mạng sống cho cô.

Bầu trời phía trên vẫn còn những vết sẹo xám, nhưng những vết nứt đã tạm thời khép lại. Thảm họa đã được ngăn chặn tại vùng này, nhưng cái giá của nó đã thay đổi hoàn toàn cục diện của cuộc hành trình.

Hồi 1 kết thúc tại đây, giữa những mảnh vỡ của không gian và sự sụp đổ của một tình cảm chưa kịp gọi tên.