Mặt đất dưới chân họ bắt đầu chuyển sang màu đỏ gạch, nóng hổi và khô khốc. Vùng Nứt đã lùi lại phía sau, nhưng cảnh tượng trước mắt cũng chẳng khá khẩm hơn. Họ đang đứng trước ngưỡng cửa của Vùng Đất Lưu Đày, nơi những kẻ không còn nhà cửa, không còn ký ức, tụ tập lại để bám víu lấy những tàn tích cuối cùng của nền văn minh.
Elias đi những bước dài, đều đặn. Anh không còn dừng lại để điều chỉnh nhịp thở, cũng không ngoái đầu nhìn xem Lyra có theo kịp hay không. Trong tâm trí anh giờ đây là một bảng danh sách các mục tiêu cần thực hiện.
Tìm Malakor.
Tiêu diệt nguồn cơn của sự hỗn loạn.
Thu thập thêm Bụi Ký Ức.
Lyra ôm cây đàn sát vào lòng, đôi mắt cô sưng húp vì trận khóc thầm đêm qua. Cô nhìn cái bóng lưng thẳng tắp của Elias và cảm thấy một nỗi sợ hãi mới: cô đang đi cùng một người lạ mang khuôn mặt của người cô mang ơn.
"Elias," cô gọi khẽ, giọng lạc đi giữa tiếng gió rít qua các khe đá.
Anh dừng lại, xoay người với một sự chuẩn xác cơ khí. "Có vấn đề gì về thể lực sao, Lyra? Theo tính toán, với tốc độ này, chúng ta sẽ đến được tiền đồn tiếp theo trước khi mặt trời lặn."
"Không phải thể lực," cô nghẹn ngào. "Anh... anh thực sự không nhớ gì về đêm ở lữ quán sao? Anh không nhớ bản nhạc em đã chơi?"
Elias nheo mắt, như thể đang lục tìm trong một kho lưu trữ bị hỏng. "Tôi ghi nhận rằng cô đã hy sinh một ký ức quan trọng để mua tấm bản đồ. Đó là một hành động logic trong hoàn cảnh đó. Cảm xúc đi kèm? Tôi không có dữ liệu. Và thành thật mà nói, nó không cần thiết cho mục tiêu hiện tại."
Câu trả lời của anh lạnh lẽo như một lưỡi dao băng. Lyra định nói gì đó, nhưng một tiếng nổ lớn từ phía sau những tảng đá vôi chặn đứng lời cô.
Một bóng người lao ra, thân hình to lớn nhưng xiêu vẹo. Đó là một người đàn ông mặc tạp dề da rách nát, tay cầm một chiếc búa thợ rèn rực lửa. Elias nhận ra ngay lập tức: đó là lão thợ rèn từ Oakhaven. Nhưng lão không còn là người đàn ông tội nghiệp mà anh đã cứu.
Đôi mắt lão rực lên một thứ ánh sáng đỏ quạch của sự thèm khát. Da thịt lão loang lổ những vết cháy xém, và từ miệng lão, những làn khói đen kịt phả ra. Lão đã trở thành một Kẻ Ăn Ký Ức (Memory Eater) – những kẻ vì quá tuyệt vọng khi đánh mất bản ngã nên đã chọn cách săn lùng và nuốt chửng ký ức của người khác để tạm thời cảm thấy mình "còn sống".
"Lửa... đưa cho ta thêm lửa..." Lão thợ rèn gầm gừ, đôi mắt dừng lại trên người Elias. Lão ngửi thấy mùi vị của một pháp sư – một kho tàng ký ức khổng lồ.
"Lùi lại, Lyra," Elias nói, giọng không hề biến đổi. Anh không rút vũ khí, vì đôi bàn tay anh chính là vũ khí.
Lão thợ rèn vung chiếc búa. Một luồng hỏa thuật hỗn loạn tràn ra, thiêu cháy cả không khí xung quanh. Đây không phải là ngọn lửa của sự sáng tạo, mà là ngọn lửa của sự hủy diệt – thứ ma thuật được cung cấp năng lượng bởi những mảnh ký ức đau đớn nhất mà lão đã cướp được từ những kẻ đồng hành trên đường.
Elias không tránh né. Anh giơ tay trái lên, một vòng tròn pháp trận màu xanh băng giá hiện ra ngay lập tức.
“Phân rã thực tại: Tầng thứ nhất.”
Ngọn lửa của lão thợ rèn khi chạm vào vòng tròn của Elias không bị dập tắt, mà bị "tách" ra thành những thành phần nguyên thủy: ánh sáng, nhiệt lượng và những tiếng thét của ký ức. Elias đang thực hiện một kỹ thuật cao cấp – anh đang tước bỏ ma thuật bằng cách tước bỏ ý nghĩa của nó.
"Ngươi... ngươi cũng giống ta..." Lão thợ rèn điên cuồng lao tới. "Ngươi trống rỗng! Hãy để ta lấp đầy ngươi bằng ngọn lửa này!"
Trận chiến nổ ra dữ dội. Lão thợ rèn đánh bằng tất cả sự điên cuồng của kẻ không còn gì để mất. Mỗi nhát búa nện xuống mặt đất đều tạo ra những vết nứt phun trào dung nham xám. Elias di chuyển giữa những luồng nhiệt như một bóng ma, các ngón tay anh múa lượn để dệt nên những lưới phép ngăn chặn.
"Elias, đừng giết ông ấy!" Lyra hét lên. "Ông ấy chỉ bị lạc lối thôi!"
Elias không khựng lại. "Kẻ đã hóa thành Quỷ Ảnh không còn là con người. Ông ta là một lỗ đen ký ức. Nếu không tiêu biến, ông ta sẽ nuốt chửng cả vùng này."
Anh dồn năng lượng vào lòng bàn tay phải. Một ngọn giáo ánh sáng dài một mét hình thành, tỏa ra hơi lạnh thấu xương. Đây là Giáo Tịch Diệt – loại ma thuật chuyên dùng để kết liễu những thực thể ký ức.
Nhưng ngay khoảnh khắc Elias định phóng ngọn giáo, lão thợ rèn khựng lại. Một giọt nước mắt cháy xém lăn dài trên khuôn mặt đầy than củi của lão.
"Con gái... con gái ta tên là gì?" Lão thầm thì, chiếc búa rơi khỏi tay, cắm phập xuống đất.
Sự dao động của lão tạo ra một khe hở trong phòng thủ. Đáng lẽ Elias phải tấn công ngay lập tức theo đúng logic chiến đấu, nhưng một thứ gì đó – có lẽ là một mảnh vụn ký ức mà anh đã quên nhưng cơ thể vẫn còn ghi nhớ – khiến anh chần chừ trong một nhịp tim.
Lão thợ rèn nhìn Elias, một khoảnh khắc tỉnh táo ngắn ngủi hiện lên trong đôi mắt đỏ. "Pháp sư... làm ơn... hãy lấy hết đi... đừng để ta phải nhớ rằng ta đã quên..."
Elias hạ ngọn giáo xuống. Anh bước lại gần lão thợ rèn. Thay vì sát hại, anh đặt bàn tay lên trán lão.
"Chuyển giao đồng giá: Sự yên nghỉ của tro tàn."
Elias không lấy ký ức của lão để dùng cho mình. Anh dùng chính năng lượng ma thuật cuối cùng của mình để "đốt cháy" sạch sẽ mọi ràng buộc còn lại trong linh hồn lão thợ rèn, đưa lão về trạng thái hư vô tuyệt đối trước khi lão kịp tan biến.
Lão thợ rèn thở hắt ra, cơ thể lão dần hóa thành cát bụi xám xịt, tan vào trong gió. Một món nợ của lửa cuối cùng đã được thanh toán.
Cái giá lại ập đến.
Elias loạng choạng, anh cảm thấy lồng ngực mình lạnh ngắt. Anh nhìn xuống đôi bàn tay mình, chúng bắt đầu xuất hiện những vết nứt nhỏ như gốm sứ bị vỡ.
Anh vừa quên mất cảm giác của sự ấm áp. Từ giờ trở đi, dù anh có đứng cạnh đống lửa hay dưới ánh mặt trời, cơ thể anh sẽ chỉ cảm thấy cái lạnh vĩnh cửu. Anh đã đánh đổi khả năng cảm nhận nhiệt độ để ban cho lão thợ rèn một cái chết nhân từ.
"Anh đã cứu ông ấy theo cách của anh," Lyra tiến lại gần, định chạm vào tay anh nhưng Elias rụt lại.
"Đừng chạm vào," anh nói, giọng run rẩy một cách hiếm hoi. "Tôi không cảm nhận được cô nữa. Với tôi, cô giờ chỉ là một hình khối chuyển động. Sự ấm áp mà tôi từng ghi chép về cô... nó đã biến mất rồi."
Lyra nhìn anh, lòng đau như cắt. Anh cứu người bằng cách tự hủy hoại chính mình, nhưng anh lại làm điều đó với một vẻ mặt vô hồn như thể đang làm một phép tính cộng trừ đơn giản.
"Chúng ta phải đi tiếp," Elias nói, anh nhặt chiếc búa của lão thợ rèn lên, giờ chỉ còn là một khối sắt nguội ngắt, rồi ném nó vào vực thẳm. "Malakor đang ở rất gần. Tôi có thể ngửi thấy mùi của sự hư vô đang đậm đặc dần."
Họ tiếp tục bước đi trên vùng đất đỏ. Elias dẫn đầu, bóng của anh kéo dài lê thê trên mặt đất, đơn độc và lạnh lẽo. Lyra đi sau, cô bắt đầu gảy những nốt nhạc không lời trên cây đàn, cố gắng tạo ra một chút âm thanh để xua đi sự im lặng đáng sợ đang dần nuốt chửng người bạn đồng hành của mình.