Về phía Thẩm Khuê Nguyệt, sau ngày gặp vị Thế tử đáng sợ kia, nàng luôn cảm thấy bất an. Nàng cố vùi đầu vào việc thêu một bức bình phong lớn để giao cho tiệm gấm vóc vào cuối tháng.
"Khuê Nguyệt, nghỉ tay ăn chút cháo đi con." Thẩm phu nhân bưng bát cháo loãng vào, xót xa nhìn đôi mắt thâm quầng của con gái.
"Nương, con sắp xong rồi. Bức này bán được, chúng ta sẽ có đủ tiền mua thuốc cho người và nộp học phí cho đại ca."
Thế nhưng, đời không như là mơ. Ngày nàng mang bức bình phong đến tiệm gấm, chủ tiệm lại lắc đầu từ chối với lý do: "Bên trên có lệnh, không được thu nhận đồ của Thẩm gia."
Khuê Nguyệt bàng hoàng: "Chủ tiệm, tại sao vậy? Tay nghề của tôi xưa nay ông vẫn khen kia mà?"
Chủ tiệm thở dài, chỉ tay về phía chiếc xe ngựa đen tuyền đang đỗ ở góc đường: "Cô nương đừng hỏi nữa, có trách thì trách cô nương đã lọt vào mắt xanh của người không nên chạm vào."
Khuê Nguyệt run rẩy bước ra khỏi cửa tiệm, bức bình phong nặng nề trên tay như muốn kéo sụp cả cơ thể mảnh mai của nàng. Nàng nhìn về phía chiếc xe ngựa. Rèm xe vén lên, để lộ gương mặt lạnh lùng nhưng đầy uy quyền của Tiêu Diệp.
Hắn không xuống xe, chỉ nhìn nàng từ trên cao, giọng nói trầm thấp vang lên giữa phố đông:
"Thẩm cô nương, nếu không có nơi nào chứa chấp tài nghệ của nàng, tại sao không nghĩ đến việc vào phủ ta làm thợ thêu riêng?"
Khuê Nguyệt cắn chặt môi, đôi mắt rưng rưng: "Thế tử đại nhân, ngài đang ép người quá đáng."
"Ép người?" Tiêu Diệp nhếch môi, một nụ cười không có hơi ấm. "Ta là đang cứu nàng. Ở thành Trường An này, lời của Tiêu Diệp ta chính là lệnh. Nàng có thể từ chối, nhưng mẫu thân và đại ca nàng thì sao?"
Nàng đứng chết trân giữa cái lạnh của mùa thu. Đây không phải là sự giúp đỡ, đây là một cái bẫy dịu dàng mà hắn đã giăng sẵn để bắt lấy con mồi là nàng.