Cuối cùng, vì gánh nặng cơm áo, Thẩm Khuê Nguyệt buộc phải bước chân vào phủ Trấn Quốc Công.
Nàng không vào với danh phận tì thiếp, mà là một "thợ thêu đặc biệt" của Thế tử. Hắn sắp xếp cho nàng một gian viện nhỏ yên tĩnh, đầy đủ tiện nghi, thậm chí còn tốt hơn cả phòng của nàng ở Thẩm gia gấp mười lần.
Ngày đầu tiên vào phủ, Tiêu Diệp đích thân đến xem chỗ ở của nàng. Hắn đứng ở cửa, nhìn nàng đang lúng túng thu dọn đồ đạc.
"Thiếu thứ gì cứ bảo người hầu. Ở đây, không ai dám làm khó nàng."
Khuê Nguyệt không dám nhìn thẳng vào mắt hắn, chỉ nhỏ giọng: "Đa tạ Thế tử. Nhưng tiểu nữ chỉ là thợ thêu, ngài không cần phải đối đãi đặc biệt như vậy."
Tiêu Diệp bước tới gần, hơi thở của hắn bao trùm lấy nàng. Hắn đưa tay nâng một lọn tóc của nàng lên, hít hà mùi hương nhài thanh khiết:
"Nàng không giống họ. Thẩm Khuê Nguyệt, từ giờ trở đi, nàng là người của ta. Đừng để ta thấy nàng khóc, cũng đừng để ta thấy nàng cười với người đàn ông nào khác."
Sự chiếm hữu lộ liễu của hắn khiến nàng sợ hãi. Nàng cảm thấy mình như một con chim nhỏ bị nhốt trong lồng vàng, dù chiếc lồng ấy có lộng lẫy đến đâu thì nó vẫn là một sự giam cầm.
Buổi tối hôm đó, Tiêu Diệp sai người mang đến cho nàng vô vàn gấm vóc quý hiếm và cả những món ăn thanh đạm nhưng bổ dưỡng. Hắn không xuất hiện nữa, nhưng sự hiện diện của hắn có mặt ở khắp mọi nơi.
Khuê Nguyệt ngồi bên cửa sổ, nhìn ánh trăng sáng trên cao, lòng thầm nghĩ: Rốt cuộc kiếp trước mình đã nợ người đàn ông này điều gì, mà kiếp này hắn lại đối xử với mình bằng một tình yêu điên cuồng và đáng sợ đến thế?
Ở một góc khác của phủ, Tiêu Diệp đứng trong bóng tối nhìn về phía gian viện của nàng, đôi tay siết chặt. Hắn biết mình đang ép buộc nàng, nhưng hắn không có cách nào khác. Hắn thà để nàng hận hắn, còn hơn để nàng biến mất khỏi cuộc đời hắn như trong giấc mơ máu ấy.