MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrường An Có Đoá Phù DungChương 7: DƯỚI MÁI HIÊN

Trường An Có Đoá Phù Dung

Chương 7: DƯỚI MÁI HIÊN

449 từ · ~3 phút đọc

Phủ Trấn Quốc Công rộng lớn vô cùng, nhưng đối với Thẩm Khuê Nguyệt, nơi đây chẳng khác gì một mê cung lộng lẫy. Nàng được sắp xếp ở viện Thanh Trúc, một nơi yên tĩnh với hàng trúc xanh mướt che bóng mát.

Buổi sáng hôm đó, tuyết đầu mùa bắt đầu rơi lấm tấm trên những mái ngói cong vút. Khuê Nguyệt ngồi bên cửa sổ, tay cầm cây kim thêu bằng bạc, tỉ mẩn thêu một đóa phù dung trên mảnh lụa trắng. Nàng thêu rất chậm, mỗi mũi kim đều chứa đựng tâm tư trĩu nặng. Nàng nhớ mẫu thân, nhớ căn nhà nhỏ tuy nghèo nhưng tự do ở thành Tây.

"Cộp, cộp..."

Tiếng bước chân vững chãi vang lên từ phía hành lang. Khuê Nguyệt giật mình, vội vàng đứng dậy. Chỉ có một người trong phủ này có bước chân uy nghiêm và áp bức đến vậy.

Tiêu Diệp bước vào. Hôm nay hắn mặc một chiếc áo choàng màu xanh sẫm, viền lông cáo đen, trông càng thêm cao ngạo. Ánh mắt hắn lướt qua khung thêu của nàng, rồi dừng lại trên gương mặt hơi tái đi vì lạnh của Khuê Nguyệt.

"Thế tử gia." Nàng khẽ cúi đầu, giọng nói như tiếng chuông gió chạm nhau.

"Ta đã bảo nàng không cần đa lễ khi không có người ngoài." Hắn thản nhiên ngồi xuống ghế đối diện, tự tay rót cho mình một chén trà đã nguội. "Nàng đang thêu gì?"

"Chỉ là một đóa phù dung bình thường thôi ạ."

Tiêu Diệp im lặng một lúc lâu, ánh mắt hắn trở nên sâu thẳm. Trong giấc mơ của hắn, nàng luôn gắn liền với loài hoa này – rực rỡ nhưng ngắn ngủi. Hắn đột ngột vươn tay, cầm lấy bàn tay đang cầm kim thêu của nàng.

Khuê Nguyệt run lên, định rút tay lại nhưng hắn siết chặt. Hắn lật lòng bàn tay nàng lên, nhìn thấy những vết kim đâm li ti, đôi lông mày kiếm của hắn nhíu chặt lại.

"Ta đưa nàng về đây để chăm sóc, không phải để nàng tự hành hạ mình." Giọng hắn trầm xuống, mang theo một chút giận dữ không rõ lý do. "Từ nay về sau, mỗi ngày chỉ được thêu hai canh giờ. Thời gian còn lại, nàng phải ở bên cạnh ta... mài mực."

Khuê Nguyệt ngẩn ngơ. Mài mực? Đó là công việc của thư đồng, tại sao hắn lại bắt nàng làm? Nàng không nhìn thấy được, trong đôi mắt của Tiêu Diệp lúc này là một sự khao khát được nhìn thấy nàng mỗi phút mỗi giây, để đảm bảo rằng nàng vẫn còn sống, vẫn còn hiện hữu trước mặt hắn.