MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrường An Cửu Mộng: Thế Tử Quá Khó DỗChương 8: GIÔNG BÃO

Trường An Cửu Mộng: Thế Tử Quá Khó Dỗ

Chương 8: GIÔNG BÃO

470 từ · ~3 phút đọc

Sau đêm tuyết ở đình hóng gió, không khí trong phủ Đô đốc dường như ấm áp hẳn lên. Những gia nhân vốn khiếp sợ tính khí thất thường của Thẩm Ngự Chi giờ đây thường xuyên thấy ngài dừng bước ở viện của phu nhân lâu hơn, ánh mắt nhìn nàng cũng bớt đi vài phần sắc lạnh. Thế nhưng, sự bình yên ấy vốn dĩ rất mong manh trong chốn quan trường đầy rẫy mưu mô.

Một buổi sáng sớm, khi sương mù còn chưa tan hẳn trên những tán cây tùng, một đạo thánh chỉ khẩn cấp được đưa tới phủ. Phương Bắc có biến, quân địch xâm phạm biên giới, Thẩm Ngự Chi – với tư cách là Đô đốc nắm giữ binh quyền cao nhất – phải lập tức lên đường xuất chinh.

Vãn Diên đang rót trà thì nghe tin, chén trà trên tay nàng khẽ chao nghiêng, nước nóng bắn lên mu bàn tay trắng ngần làm ửng đỏ một mảng. Nàng không thấy đau, chỉ thấy tim mình thắt lại. Chiến tranh, đối với một nữ tử khuê các như nàng, vốn chỉ là những câu chuyện trong sách vở, nhưng giờ đây nó hiện hữu bằng việc người đàn ông của nàng phải dấn thân vào nơi hòn tên mũi đạn.

Thẩm Ngự Chi bước vào phòng, áo giáp trên người hắn va vào nhau tạo nên những tiếng động khô khốc, lạnh lẽo. Nhìn thấy nàng đứng ngẩn ngơ, hắn tiến lại gần, nắm lấy bàn tay bị bỏng của nàng, nhíu mày:

"Sao lại bất cẩn thế này?"

Vãn Diên ngước mắt nhìn hắn, giọng nàng run run: "Ngài... khi nào thì đi?"

"Ngay lập tức." Thẩm Ngự Chi nhìn sâu vào mắt nàng, bàn tay to lớn siết nhẹ vai nàng như muốn truyền thêm sức mạnh. "Đừng sợ. Ta đi rồi sẽ về. Ở trong phủ đừng đi đâu cả, ta đã để lại một đội ám vệ bảo vệ nàng."

Vãn Diên mím môi, nàng đột nhiên vòng tay ôm chặt lấy eo hắn, vùi đầu vào lớp áo giáp lạnh ngắt. "Ngài nhất định phải bình an trở về. Thiếp sẽ chờ ngài ở đây, mỗi ngày đều chờ."

Thẩm Ngự Chi khựng lại, cảm giác mềm mại trong lòng khiến trái tim sắt đá của hắn mềm nhũn. Hắn nâng cằm nàng lên, đặt một nụ hôn thật sâu lên trán nàng, hơi thở nóng rực: "Vãn Diên, nàng đã nói sẽ chờ, thì dù có từ cõi chết ta cũng sẽ bò về gặp nàng."

Tiếng tù và vang lên ngoài cổng phủ giục giã. Thẩm Ngự Chi dứt khoát quay lưng đi, bóng dáng cao lớn của hắn khuất dần sau làn sương, để lại Vãn Diên đứng lặng giữa sân, tuyết lại bắt đầu rơi, che mờ cả lối đi.