412 từ · ~3 phút đọc
Thẩm Ngự Chi đi rồi, phủ Đô đốc rộng lớn bỗng trở nên trống trải lạ thường. Vãn Diên bắt đầu trải qua những ngày tháng dài đằng đẵng chỉ để chờ đợi một phong thư báo tin bình an.
Nàng không còn dành thời gian để thêu thùa hay vẽ tranh nữa. Thay vào đó, nàng bắt đầu học cách quán xuyến việc trong phủ, đối chiếu sổ sách và chăm lo cho đời sống của những gia đình quân sĩ đang đi lính dưới trướng chồng mình. Nàng nhận ra, để làm vợ của một Đô đốc, dịu dàng thôi là chưa đủ, nàng cần phải mạnh mẽ để trở thành hậu phương vững chắc cho hắn.
Những đêm dài thanh vắng, Vãn Diên nằm trên chiếc giường lớn, nơi vẫn còn vương lại mùi đàn hương và mùi của hắn. Nàng co người lại, ôm lấy chiếc gối mà hắn hay nằm, lòng dâng lên một nỗi cô đơn tột cùng. Hóa ra, sự chiếm hữu của Thẩm Ngự Chi bấy lâu nay đã trở thành một phần hơi thở của nàng, mất đi nó, nàng thấy mình như lạc lõng giữa thế gian này.
"Đô đốc, ngài đang ở đâu? Ngài có lạnh không? Vết thương cũ có đau lại không?" Nàng thầm hỏi trong bóng tối.
Một tháng sau, có tin báo về kinh thành: Quân ta thắng trận lớn, nhưng Đô đốc Thẩm Ngự Chi trong lúc truy kích địch đã bị trúng tên độc, hiện đang hôn mê bất tỉnh.
Tin tức như tiếng sét ngang tai khiến Vãn Diên ngã quỵ. Phủ Thừa tướng cho người đến đón nàng về vì sợ nếu Thẩm Ngự Chi có mệnh hệ gì, nàng sẽ phải gánh chịu hậu quả từ những kẻ thù của hắn. Nhưng Vãn Diên từ chối. Nàng đứng trước cổng phủ, nhìn sứ giả của cha mình với ánh mắt kiên định:
"Con là vợ của Thẩm Ngự Chi. Khi ngài ấy vinh quang con ở bên, khi ngài ấy gặp nạn con không thể rời bỏ. Nếu ngài ấy không về, con sẽ giữ cái phủ này cho ngài ấy đến hơi thở cuối cùng."
Hành động ấy của nàng khiến toàn bộ quân lính và gia nhân trong phủ Đô đốc rúng động. Họ vốn nghĩ nàng chỉ là một đóa hoa phù dung xinh đẹp nhưng yếu ớt, không ngờ trong huyết quản nàng lại có khí tiết của một phu nhân tướng quân thực thụ.