MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVá Lại Ánh SángChương 3

Vá Lại Ánh Sáng

Chương 3

1,502 từ · ~8 phút đọc

Thứ Hai không bắt đầu bằng ánh mặt trời, nó bắt đầu bằng tiếng rung bần bật của chiếc điện thoại đặt trên tủ đầu giường. Đối với Duy, đó là tiếng còi báo động của một cuộc chiến mà anh đã quá mệt mỏi để tham gia.

Anh nằm yên, đếm từng nhịp rung. Một, hai, ba... mươi. Cuộc gọi nhỡ đầu tiên từ cấp dưới. Cuộc gọi thứ hai từ bộ phận sản xuất. Cuộc gọi thứ ba là từ một khách hàng khó tính vốn nổi tiếng với việc thay đổi ý tưởng vào phút chót. Duy vươn tay, không phải để nghe máy, mà để lật úp chiếc điện thoại xuống. Anh nhìn trần nhà, nơi những vệt sáng từ khe rèm hắt lên thành những hình thù kỳ dị. Anh thấy mình giống như một chiếc máy móc bị gỉ sét, cố sức vận hành chỉ để phát ra những tiếng kêu ken két đau đớn.

Khi Duy bước vào văn phòng lúc chín giờ sáng, không khí đặc quánh sự căng thẳng.

"Duy, chiến dịch 'Spring Aura' bị đối thủ chặn đầu rồi. Họ tung ra một concept y hệt, thậm chí là thuê luôn cả influencer mà chúng ta đang đàm phán," sếp tổng nói, giọng ông bình thản đến mức lạnh lùng khi nhìn vào màn hình máy tính. "Cậu có hai mươi tư giờ để thay đổi toàn bộ hướng đi. Tôi không cần biết bằng cách nào, tôi chỉ cần kết quả."

Duy đứng đó, hai tay đút túi quần, cảm nhận lòng bàn tay mình bắt đầu rịn mồ hôi. Một concept mới? Trong hai mươi tư giờ? Đó không phải là sáng tạo, đó là vắt kiệt máu. Anh định giải thích, định nói về sự rủi ro, nhưng rồi anh nhìn thấy hình phản chiếu của mình trên mặt kính của bức tranh treo tường: Một người đàn ông mặc vest chỉnh tề, tóc chải chuốt, nhưng đôi mắt thì hoàn toàn trống rỗng.

Anh gật đầu: "Tôi hiểu. Chiều mai sẽ có bản thảo."

Cả ngày hôm đó, Duy nhốt mình trong phòng làm việc. Những tờ giấy trắng bị vò nát chất đống trong thùng rác. Anh cố gắng truy cập vào "ngân hàng ý tưởng" trong não bộ, nhưng nơi đó chỉ còn lại một vùng trắng xóa. Những tiếng ồn trắng từ máy điều hòa, từ tiếng gõ bàn phím ở văn phòng ngoài, từ tiếng chuông điện thoại... chúng bắt đầu hội tụ lại, tạo thành một cơn bão âm thanh rít gào trong tai anh.

Anh nhớ đến xưởng gốm. Nhớ đến đôi bàn tay lem luốc đất và sự im lặng tuyệt đối của cô gái nọ. Ở đó, không ai bắt anh phải "bùng nổ" trong hai mươi tư giờ. Ở đó, đất sét cho phép anh làm sai và làm lại. Còn ở đây, một bước đi sai là một vực thẳm.

Cùng lúc đó, ở một góc khác của thành phố, An đang đứng trước gương, hít một hơi thật sâu để chuẩn bị bước ra ngoài. Hôm nay cô phải đến bưu điện để gửi những kiện hàng gốm thủ công cho khách đặt qua mạng.

Đối với người bình thường, việc ra bưu điện chỉ mất mười lăm phút. Đối với An, đó là một cuộc hành trình vượt qua bãi mìn. Cô phải chuẩn bị sẵn những câu nói trong đầu: "Cho tôi gửi kiện hàng này", "Người nhận trả phí", "Cảm ơn". Cô tập dượt chúng như một diễn viên chuẩn bị lên sân khấu.

Bưu điện buổi trưa đông nghẹt người. Tiếng loa thông báo, tiếng cãi vã của một ai đó ở quầy số 4, tiếng bước chân sầm sập khiến An cảm thấy nghẹt thở. Cô kéo thấp chiếc mũ, khẩu trang che kín mặt, đôi mắt dán chặt vào tấm phiếu ghi số thứ tự trong tay. Số 45. Hiện tại là số 32.

An tìm một góc khuất nhất ở hàng ghế chờ, cố gắng thu nhỏ sự hiện diện của mình xuống mức tối thiểu. Nhưng rồi, một người phụ nữ lớn tuổi mang theo một đứa trẻ quấy khóc ngồi xuống cạnh cô. Đứa trẻ gào lên, tay chân khua khoắng chạm vào vai An.

Một cơn hoảng loạn đột ngột (panic attack) ập đến.

Mọi thứ xung quanh bắt đầu nhòe đi. Tim An đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Không gian như co rút lại, oxy dường như biến mất khỏi căn phòng rộng lớn. Cô cảm thấy mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng, tay chân bắt đầu run rẩy không kiểm soát. An cần phải chạy. Ngay lập tức.

Cô bỏ mặc kiện hàng trên ghế, vội vã lách qua đám đông để lao ra ngoài cửa. Cô chạy cho đến khi vào được một con hẻm vắng, tựa lưng vào bức tường rêu phong, hơi thở đứt quãng. Cô ngồi sụp xuống, ôm lấy đầu gối, che kín tai để không phải nghe thấy bất kỳ âm thanh nào nữa.

Mày lại thất bại rồi, An ạ. – Tiếng nói trong đầu cô vang lên đầy cay nghiệt. Mày thậm chí không thể gửi một gói hàng như một người bình thường.

Trong bóng tối của con hẻm, cô run rẩy rút điện thoại ra, theo bản năng lướt vào tấm ảnh cô đã chụp lén chiếc bình gốm đầu tiên Duy làm hỏng ở xưởng. Nó méo mó, vụng về, nhưng nó tĩnh lặng. Cô chạm ngón tay vào màn hình lạnh ngắt, cố gắng tìm lại hơi ấm của đất sét trong ký ức để làm dịu đi cơn bão lòng.

Tối muộn ngày thứ Ba, Duy bước ra khỏi tòa nhà văn phòng sau khi nộp bản kế hoạch vừa mới chắp vá xong. Anh không thấy vui, cũng không thấy nhẹ nhõm. Anh thấy mình giống như một món đồ sứ đã bị rạn nứt hoàn toàn, chỉ chờ một tác động nhỏ để vỡ vụn thành nghìn mảnh.

Anh lái xe đi lang thang trên những con phố, rồi vô tình dừng lại trước con hẻm dẫn vào xưởng gốm. Hôm nay không phải thứ Bảy. Xưởng không mở cửa. Nhưng anh vẫn xuống xe, đi bộ vào trong.

Con ngõ nhỏ đêm nay vắng vẻ, chỉ có ánh đèn vàng hắt ra từ những khung cửa sổ nhà dân. Duy đứng trước cửa xưởng gốm đã đóng chặt, nhìn vào tấm biển gỗ treo lủng lẳng: Xưởng gốm Thứ Bảy.

Bỗng nhiên, anh thấy một bóng dáng quen thuộc đang ngồi trên chiếc ghế đá đối diện cổng xưởng. Đó là An. Cô ngồi đó, không có gốm, không có bàn xoay, chỉ có một mình giữa bóng đêm. Trông cô nhỏ bé và kiệt quệ đến mức khiến trái tim Duy thắt lại.

Anh chậm rãi tiến đến. Anh không chào, không hỏi tại sao cô lại ở đây vào giờ này. Anh chỉ lặng lẽ ngồi xuống phía cuối chiếc ghế đá, giữ một khoảng cách đủ xa để không khiến cô hoảng sợ.

Họ ngồi đó, hai kẻ vụn vỡ giữa lòng thành phố náo nhiệt. Duy với nỗi đau của sự quá tải, An với nỗi đau của sự cô lập.

"Hôm nay..." – Duy khẽ mở lời, giọng anh khàn đặc vì thiếu ngủ. Anh không nhìn cô, chỉ nhìn vào cái bóng của chính mình trên mặt đất. "Hôm nay tôi đã làm hỏng mọi thứ."

An không cử động, nhưng cô cũng không chạy trốn. Đây là lần đầu tiên cô nghe thấy giọng nói của anh mà không có sự giả tạo của những quy tắc xã giao. Đó là giọng của một người đang đuối sức.

An im lặng một lúc lâu, lâu đến mức Duy nghĩ cô sẽ không trả lời. Nhưng rồi, cô khẽ dịch chuyển, bàn tay cô nhút nhát đặt lên mặt ghế gỗ lạnh lẽo, ngay gần chỗ tay anh đang để. Cô không chạm vào anh, chỉ là thu hẹp khoảng cách.

"Đất sét..." – Giọng cô nhỏ xíu, trong trẻo nhưng đầy run rẩy. "Đất sét cũng cần thời gian để nghỉ... nếu nhào nặn quá nhiều khi nó còn khô, nó sẽ vỡ."

Duy quay sang nhìn cô. Dưới ánh đèn đường lờ mờ, anh thấy một giọt nước mắt lăn dài trên má An trước khi cô kịp lau đi. Hóa ra, đằng sau sự im lặng kỳ quặc kia không phải là sự lạnh lùng, mà là một tâm hồn đang chịu đựng những vết thương còn sâu hơn cả anh.

"Cảm ơn em," Duy nói, chân thành hơn bất kỳ lời cảm ơn nào anh từng nói trong đời.

Họ không nói gì thêm. Trong con hẻm nhỏ đêm ấy, những tiếng ồn trắng của cuộc đời dường như lùi xa, nhường chỗ cho một nhịp đập chung của sự thấu hiểu thầm lặng. Họ không cần biết tên nhau, không cần biết công việc của nhau. Họ chỉ biết rằng, tối nay, mình không còn đơn độc trong cơn đau này.