Vấn Đạo tiến vào địa phận Thiên Tân khi bóng tối của những đám mây nano bắt đầu bao phủ thành phố cảng cũ. Nơi đây không bị tre thép xâm lấn như Bắc Kinh, mà thay vào đó là một mê cung của những dòng kênh chứa đầy thủy ngân lỏng và những tòa tháp nghiêng ngả soi bóng xuống mặt nước tĩnh lặng. Giữa một quảng trường từng là trung tâm giao thương quốc tế, Vấn Đạo nhìn thấy một hình bóng thanh mảnh đang đứng đơn độc trên đỉnh một cột đồng rỉ sét.
Đó là một thực thể cơ khí mang hình dáng của một con hạc trắng, nhưng đôi cánh của nó được ghép từ hàng ngàn lá thép mỏng như giấy, lấp lánh thứ ánh sáng màu bạc của trăng đêm. Khác với đàn hổ máy điên cuồng ở rừng tre, con hạc này toát lên một vẻ tĩnh tại kỳ lạ. Khi Vấn Đạo tiến lại gần, con hạc không tấn công mà khẽ xoay chiếc cổ dài, đôi mắt là hai viên ngọc bích sáng rực nhìn xoáy vào thấu kính hổ phách của kẻ lạ mặt.
Con hạc tự giới thiệu mình là Lão Hạc, một đơn vị lưu trữ thuộc Viện Hàn lâm Khoa học Thiên Tân đời thứ mười hai. Giọng nói của nó không rè đục mà vang lên trầm bổng, mang âm hưởng của một học giả uyên bác. Lão Hạc cho biết mình đã đứng đây hơn ba thế kỷ để quan sát sự dịch chuyển của dòng chảy năng lượng trên lục địa này, thứ mà lão gọi là Phong thủy số. Theo lời lão, thế giới hậu nhân loại không hề hỗn loạn, nó vận hành theo những mạch dẫn của dữ liệu và từ trường, nơi các luồng khí của người xưa giờ đây được thay thế bằng các luồng sóng hạ âm và dòng chảy electron.
Vấn Đạo phát tín hiệu radio lạ và tệp tin "Hát Ru" cho Lão Hạc xem. Con hạc cơ khí im lặng hồi lâu, những lá thép trên cánh khẽ rung lên tạo thành những tiếng chuông gió thanh khiết. Lão Hạc giải thích rằng tiếng hát ru này chính là một "long mạch số" cực kỳ quý hiếm, một dải tần số có khả năng làm dịu đi sự xung đột giữa máy móc và tự nhiên. Lão nhận ra tín hiệu từ phương Nam thực chất là một sự đứt gãy trong cấu trúc Phong thủy số của toàn Trung Hoa, một điểm tụ năng lượng đang dần cạn kiệt và phát ra tiếng kêu cứu cuối cùng.
Lão Hạc quyết định rời khỏi cột đồng đã gắn bó hàng trăm năm để đi cùng Vấn Đạo. Lão tin rằng sự xuất hiện của Vấn Đạo không phải là ngẫu nhiên, mà là một quẻ bối toán đã được lập trình sẵn bởi những người tạo ra họ. Lão dùng mỏ gõ nhẹ lên lớp vỏ rêu phong của Vấn Đạo, chỉ ra rằng các vết xước từ đàn hổ máy chính là những dấu hiệu của sự thay đổi vận mệnh.
Dưới sự dẫn đường của kẻ am hiểu về các mạch năng lượng ngầm, Vấn Đạo cảm thấy một sự tự tin mới len lỏi trong các vi mạch. Hai thực thể cơ khí – một quả cầu quan sát hiện đại và một con hạc cổ điển – bắt đầu rời khỏi Thiên Tân, băng qua những vùng đầm lầy điện tử để tìm về nguồn gốc của âm thanh đang lay động tâm can. Phía trước họ, ranh giới giữa thực tế và huyền thoại số bắt đầu mờ dần.