MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVết Sẹo Sau Lũy TreChương 10

Vết Sẹo Sau Lũy Tre

Chương 10

573 từ · ~3 phút đọc

Vết thương trên đầu Lân chưa kịp đóng vảy thì vết thương lòng đã toác ra, mưng mủ. Hắn nằm trên cái chòi nát giữa mảnh đất tranh chấp, xung quanh là những vệt máu khô sẫm màu. Cả đêm đó, Lân không ngủ. Hắn nhìn lên những kẽ hở trên mái lá, thấy những vì sao xa xăm như đang cười nhạo mình.

Hóa ra, lòng tốt của kẻ cầm quyền còn đáng sợ hơn cả sự tàn độc của hắn. Bá Hanh không giết Lân, lão chỉ giết đi cái hy vọng làm người vừa mới nhen nhóm trong hắn. Lão biến hắn thành một "thằng cướp đất" trong mắt dân làng. Bây giờ, đi đến đâu Lân cũng nghe thấy tiếng xì xào, tiếng nhổ nước bọt khinh bỉ. Người ta không còn sợ hắn theo kiểu sợ một con quỷ nữa, mà họ khinh hắn như khinh một con sâu mọt đi hút máu người nghèo.

Sáng sớm, thằng Tứ lại mò đến. Lần này nó không mang rượu, nó mang một tờ giấy nợ. "Ông Bá bảo, tiền thuốc thang cho anh mấy hôm nay, cộng với tiền sửa cái chòi này, anh nợ ông ấy thêm năm đồng bạc nữa. Ông bảo... nếu không có tiền trả, thì tối nay anh phải vào làng, 'giải quyết' dứt điểm cái nhà ông Lý Cựu."

Lân ngồi dậy, đôi mắt đỏ ngầu như hổ đói. Hắn cười, một điệu cười nghe lạnh toát sống lưng: "Năm đồng bạc? Một trận đòn nhừ tử, danh dự bị chà đạp, mà chỉ đổi lấy năm đồng bạc nợ thôi sao? Thằng Tứ, mày về bảo lão Bá, tao không phải là con chó săn nữa. Tao là thằng Lân, và thằng Lân này hết nợ lão rồi!"

Thằng Tứ sợ xanh mặt, vắt chân lên cổ mà chạy. Lân biết, sau lời tuyên bố này, hắn sẽ không còn đường lùi. Hắn loạng choạng đứng dậy, gom góp vài bộ quần áo rách rưới vào cái bọc nhỏ. Hắn muốn bỏ trốn. Hắn muốn đưa Thị Mơ đi thật xa, đến một nơi không ai biết hắn là ai, không ai biết đến cái tên làng Vũ Đại này nữa.

Nhưng khi hắn vừa bước ra khỏi cổng vườn, hắn gặp lại con trai Bá Hanh – gã công tử tên Cường. Cường ngồi trên xe kéo, tay cầm quạt giấy, nhìn Lân bằng nửa con mắt: "Thằng mặt nát, nghe nói mày định làm phản à? Mày nên nhớ, mày đi đến đâu cũng mang cái mặt này theo. Thế gian này không có chỗ cho một thằng quỷ làm người đâu. Đừng có mơ mộng về con mụ điên kia nữa, nó sắp bị cha tao gả cho một thằng mù ở làng bên để trừ nợ rồi!"

Tai Lân ù đi. Thị Mơ bị gả đi? Để trừ nợ? Tim hắn như bị ai bóp nghẹt. Hắn lao tới, túm lấy cổ áo Cường, định vung nắm đấm thì đám tay sai đi cùng ập tới. Chúng đánh hắn túi bụi. Lân không đau vì đòn, hắn đau vì sự bất lực. Hắn ngã xuống bùn, nhìn theo chiếc xe kéo đi xa, trong đầu chỉ còn duy nhất một ý nghĩ: Hắn phải cứu Thị Mơ. Dù có phải đổ máu, dù có phải quay lại làm quỷ, hắn cũng phải cứu người phụ danh duy nhất đã coi hắn là con người.