MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVết Sẹo Sau Lũy TreChương 2: DIỆN KIẾN "THÁNH NHÂN"

Vết Sẹo Sau Lũy Tre

Chương 2: DIỆN KIẾN "THÁNH NHÂN"

463 từ · ~3 phút đọc

Bá Hanh đang ngồi trên sập gụ, tay mân mê cái tẩu thuốc bằng ngọc quý giá. Lão là người quyền thế nhất cái vùng này, người ta gọi lão là thánh nhân vì lão hay nói đạo lý, hay đi chùa chiền. Nhưng chỉ có bóng tối của căn nhà này mới biết lão thâm hiểm đến nhường nào.

"Rầm!" Cánh cổng gỗ nặng nề bị đạp tung. Lân xông vào, hơi rượu nồng nặc át cả mùi trầm hương trong phòng khách. Đám gia nhân định xông ra nhưng Bá Hanh giơ tay ngăn lại. Lão khéo léo lắm. Lão biết kẻ liều mạng như Lân thì không nên dùng sức.

"A, anh Lân! Anh đã về đấy à? Quý hóa quá!" – Giọng lão ngọt như mía lùi, cái giọng khiến người ta dễ lầm tưởng là lão đang mừng rỡ thật sự.

Lân trợn mắt, chỉ vào mặt mình: "Ông Bá! Ông nhìn cái mặt tôi đây này! Mười năm... mười năm tôi đổi lại cái đống thịt nát này đây! Ông bảo tôi đi tù là để rèn luyện, thế này là rèn luyện đấy à?"

Bá Hanh cười nhạt, thong thả rót một chén trà: "Anh nóng nảy quá. Nhà tù là chỗ của nhà nước, tôi đâu có quyền. Nhưng thôi, về được là tốt rồi. Anh không có nhà, không có cửa, thôi thì cứ ở tạm cái lán sau vườn nhà tôi. Cần gì cứ bảo tôi một tiếng."

Lân khựng lại. Hắn đã chuẩn bị sẵn một bài chửi, thậm chí là một con dao giấu trong lưng áo để đâm chết cái lão già cáo già này. Nhưng cái sự tử tế giả tạo của Bá Hanh như một gáo nước lạnh dội vào đống lửa đang cháy trong lòng hắn. Hắn ngơ ngác. Hắn thấy mình nhỏ bé trước cái vẻ điềm tĩnh của lão.

"Tôi không cần ở nhờ! Tôi cần tiền! Tôi cần rượu!" – Lân gào lên, nhưng giọng hắn đã yếu đi nhiều.

Bá Hanh rút trong túi ra một vài đồng bạc lẻ, ném xuống đất: "Đây, cầm lấy mà mua rượu. Từ mai, có việc gì nặng nhọc, tôi sẽ gọi đến anh. Anh khỏe mạnh thế này, để không thì phí."

Lân nhặt tiền, quay lưng đi thẳng. Hắn không nhận ra rằng, ngay giây phút hắn cúi xuống nhặt những đồng bạc ấy, hắn đã chính thức trở thành một con chó săn trong tay Bá Hanh. Lão Bá nhìn theo bóng hắn, khóe môi nhếch lên một nụ cười thâm độc. Lão cần một kẻ như Lân để đi dằn mặt những con nợ cứng đầu trong làng. Lão sẽ biến hắn thành một con quỷ, để rồi dân làng sẽ phải tìm đến lão như một vị cứu tinh.