Đêm xuống, cái bụng của Lân bắt đầu biểu tình. Cơn thèm rượu vật vã làm hắn run cầm cập. Hắn loạng choạng đi ra phía sau vườn, định bụng ra bờ sông tìm nước uống cho đỡ khát.
Trong cái bóng tối âm u của bụi chuối, hắn lại gặp Thị Mơ. Thị đang loay hoay với cái bếp lò củi tự chế giữa trời. Mùi hương gì đó thơm phức, ngầy ngậy bay vào mũi Lân. Hắn đứng ngây người, nước miếng ứa ra.
"Lại say à? Hay là đói đến mức không đi nổi rồi?" – Tiếng Thị Mơ vang lên, vẫn cái giọng khô khốc, không chút kiêng dè.
Lân không đáp, hắn ngồi phịch xuống gốc chuối, thở hồng hộc. Thị Mơ lầm lũi bưng đến trước mặt hắn một cái bát mẻ, bên trong là thứ cháo loãng nấu với hành và ít cá vụn Thị đánh lưới được.
"Ăn đi. Chết đói ở đây thì hôi hám cả vườn nhà người ta."
Lân nhìn bát cháo khói nghi ngút. Trong cuộc đời hắn, mười năm qua, toàn là cơm tù đâm nát cổ họng hay những hớp rượu cay xè. Chưa bao giờ có ai nấu cho hắn một bát cháo ấm áp thế này. Hắn cầm lấy bát, đôi bàn tay sần sùi run rẩy. Hắn húp sùm sụp. Cái vị ngọt của cá, vị cay nồng của hành và cái ấm nóng của gạo lan tỏa khắp cơ thể.
Lần đầu tiên sau mười năm, Lân thấy nước mắt mình rơi vào bát cháo. Hắn khóc. Một gã lưu manh khét tiếng lại khóc vì một bát cháo loãng của người đàn bà dở hơi.
"Sao... sao mày lại cho tao ăn?" – Lân hỏi, giọng nghẹn lại.
Thị Mơ ngồi xuống bên cạnh, tay vân vê gấu áo rách: "Thì tại tôi thấy anh cũng giống tôi. Người ta coi tôi là con điên, coi anh là con quỷ. Hai đứa mình chẳng phải là người trong mắt họ. Thế thì mình thương nhau chứ chờ ai thương?"
Câu nói của Thị đơn giản quá, mà sao nó nặng ngàn cân. Lân nhìn Thị. Dưới ánh trăng mờ, gương mặt Thị không còn xấu xí như người ta vẫn nói. Cái mũi to, đôi môi dày của Thị bỗng trở nên phúc hậu lạ thường. Hắn thấy lòng mình dịu lại. Cơn giận dữ với cả thế giới dường như tan biến trong cái không gian yên tĩnh của bụi chuối đêm nay.
Hắn nhận ra rằng, dù cả thế giới có quay lưng lại, chỉ cần một người nhìn mình như một "con người", thì mình vẫn còn lý do để sống. Đêm đó, Lân không uống rượu. Hắn ngủ một giấc thật sâu, một giấc ngủ không có ác mộng về những trận đòn hay những vết sẹo.