Sáng hôm sau, Lân dậy sớm. Hắn không đi tìm rượu. Hắn ra cầu ao vục nước rửa mặt thật sạch. Hắn nhìn cái lán củi bừa bộn của mình rồi bắt đầu dọn dẹp. Hắn muốn mình trông sạch sẽ hơn một chút, ít nhất là để Thị Mơ không phải thấy một gã hôi hám khi gặp lại.
Nhưng cuộc đời không dễ dàng để hắn lương thiện. Bá Hanh gọi hắn lên nhà trên. Lão đưa cho hắn một cây gậy có bịt sắt, ánh mắt sắc lẹm:
"Hôm nay, anh xuống làng dưới. Có tay Lý Cựu vừa mới trúng số nhưng định quỵt tiền thuế của tôi. Anh làm sao thì làm, phải mang được tiền về đây. Đừng có để tôi thất vọng lần nữa."
Lân cầm lấy cây gậy, lòng trĩu nặng. Hắn bước đi trên con đường làng, đôi chân như đeo đá. Hắn gặp người dân đi làm đồng, họ thấy hắn là dạt sang một bên, trẻ con thì khóc thét. Lân thấy đau lòng. Hắn muốn chào họ, muốn bảo rằng: "Tôi không đánh người nữa đâu", nhưng ai sẽ tin hắn? Cái vết sẹo trên mặt hắn là bản án chung thân cho sự lương thiện.
Hắn đến nhà Lý Cựu. Nhưng thay vì xông vào đập phá như mọi khi, Lân đứng ngoài cổng. Hắn gọi to: "Ông Lý có nhà không? Tôi đến nói chuyện."
Cả nhà Lý Cựu run cầm cập. Họ bước ra, tay lăm lăm dao rựa vì tưởng Lân đến lấy mạng. Lân nhìn họ, rồi nhìn cây gậy trong tay. Hắn bất chợt ném cây gậy xuống đất.
"Tôi không đánh ai cả. Ông Lý, ông nợ ông Bá bao nhiêu thì trả đi. Ông ấy không để yên cho ông đâu. Tôi nói thật đấy, đừng để như tôi... mất cả cuộc đời chỉ vì một phút nóng nảy."
Nói xong, Lân quay lưng đi thẳng trước sự ngỡ ngàng của cả gia đình nọ. Hắn không về nhà Bá Hanh ngay. Hắn đi ra bờ sông, nơi Thị Mơ đang giặt áo. Hắn ngồi xuống một phiến đá xa xa, chỉ để nhìn bóng dáng ấy.
Hắn nhận ra một điều khủng khiếp: Nếu hắn lương thiện, hắn sẽ không có rượu uống, không có chỗ ở (vì Bá Hanh sẽ đuổi hắn). Nhưng nếu hắn tiếp tục làm quỷ, hắn sẽ mất đi cái nhìn ấm áp của Thị Mơ. Lân đứng giữa ngã ba đường. Cái đói và cái thiện đang vật lộn trong lòng gã lưu manh.
Đúng lúc đó, con trai Bá Hanh – kẻ thù cũ của Lân – đi ngang qua trên con ngựa béo tốt. Hắn nhìn thấy Lân, liền nhổ một bãi nước bọt: "Thằng chó ghẻ, vẫn còn sống à?"
Máu trong người Lân sôi lên. Phần "con" trong hắn gào thét đòi vồ lấy cổ họng kẻ kia. Nhưng rồi, hắn nhìn thấy Thị Mơ đang nhìn mình từ phía xa. Hắn nắm chặt nắm đấm, nghiến răng để mặc cho kẻ thù đi qua. Đó là chiến thắng đầu tiên của Lân đối với chính mình, nhưng cũng là khởi đầu cho những bi kịch thảm khốc hơn về sau.