Sáng hôm đó, làng Vũ Đại đón một cái nắng quái ác. Nắng cháy da cháy thịt, khiến những cánh đồng nứt nẻ và lòng người cũng thêm phần oi nồng. Lân không đi đòi nợ. Hắn ngồi lì ở cái lán củi, dùng một con dao cùn tỉ mẩn vót lại mấy thanh tre. Hắn đang cố nhớ lại cách đan một cái sọt – cái nghề mà ông lão mù đã dạy hắn từ thuở còn để chỏm. Nhưng đôi bàn tay này mười năm qua chỉ biết cầm dao, cầm mảnh sành, giờ cầm thanh tre sao mà nó ngượng nghịu, nó đau đớn đến thế.
"Anh Lân! Ông Bá gọi!" – Tiếng thằng Tứ, gia nhân nhà Bá Hanh, lanh lảnh ngoài đầu lán.
Lân không ngẩng đầu lên, hắn vẫn mải miết với thanh tre: "Bảo ông ấy, hôm nay tôi đau chân, không đi đâu được."
Thằng Tứ đứng chôn chân tại chỗ, mắt trợn tròn. Ở cái đất này, chưa ai dám từ chối lời gọi của Bá Hanh lần thứ hai. Nó lắp bắp: "Anh... anh nói gì thế? Ông ấy đang bực chuyện nhà Lý Cựu hôm qua đấy. Anh không lên là ông ấy cắt rượu, cắt cơm bây giờ!"
Lân dừng tay, ngước mắt nhìn thằng Tứ. Cái nhìn vằn đỏ của hắn khiến thằng bé lùi lại ba bước. "Thì cứ để ông ấy cắt. Tao không cần."
Lân nói xong thì đứng dậy, đi thẳng ra phía bờ ao. Hắn cần tìm Thị Mơ. Trong lòng hắn lúc này chỉ có một nỗi khao khát duy nhất: Được nghe cái giọng khàn khàn, dở hơi nhưng chân thật của người đàn bà ấy. Nhưng khi vừa ra đến đầu ngõ, hắn thấy một cảnh tượng khiến máu trong người sôi lên.
Bá Hanh đang đứng đó, tay cầm cây gậy bằng mây, xung quanh là mấy tên gia nhân vạm vỡ. Và ở giữa vòng vây ấy, Thị Mơ đang quỳ dưới đất, rổ khoai lang của Thị đổ tung tóe, bị gót giày của mấy tên tay sai dẫm nát.
"Con mụ điên này! Mày dám lảng vảng sau vườn nhà tao để quyến rũ người của tao hả?" – Bá Hanh gằn giọng, khuôn mặt "thánh nhân" thường ngày giờ hiện rõ sự ác độc.
Lão biết. Lão biết bát cháo hành đêm qua. Lão biết Lân thay đổi là vì ai. Lão không trị Lân bằng đòn roi, lão trị vào cái chỗ mà Lân vừa mới biết thương tổn.
"Dừng tay!" – Lân gầm lên như một con thú bị dẫm phải đuôi. Hắn lao đến, chắn trước mặt Thị Mơ.
Bá Hanh cười nhạt, đôi mắt híp lại: "A, anh Lân. Anh đây rồi. Tôi tưởng anh ốm liệt giường? Hóa ra là bận bảo vệ 'người đẹp' à? Anh quên là anh đang ăn cơm nhà ai, uống rượu nhà ai rồi sao?"
Lân nhìn những củ khoai nát bét dưới đất, nhìn cái vai gầy run rẩy của Thị Mơ, hắn nghiến răng: "Ông Bá, chuyện của tôi với ông, đừng lôi người đàn bà này vào. Thị ấy không có lỗi."
"Lỗi hay không là do tôi quyết!" – Bá Hanh đập mạnh cây gậy xuống đất. "Từ hôm nay, nếu tôi thấy anh còn bén mảng đến gần con mụ này, hay nếu anh không hoàn thành việc tôi giao, thì đừng trách sao cái làng này không còn chỗ cho nó dung thân."
Bá Hanh quay lưng đi, để lại một bầu không khí đặc quánh sự đe dọa. Lân quỳ xuống, nhặt từng mẩu khoai nát cho vào rổ giúp Thị. Tay hắn run lên. Hắn nhận ra, sự lương thiện của hắn lúc này không chỉ là cái giá của bản thân, mà còn là gánh nặng lên vai người duy nhất thương hắn.