Tối hôm đó, Bá Hanh đổi chiến thuật. Lão không mắng nhiếc Lân nữa. Lão sai thằng Tứ mang sang cho Lân một vò rượu nếp cái hoa vàng thơm lừng và một đĩa thịt gà luộc.
Lân nhìn mâm cơm thịnh soạn mà đắng ngắt trong lòng. Hắn biết đây là "viên kẹo bọc thuốc độc". Bá Hanh muốn nhắc nhở hắn: Ở với lão thì có thịt, có rượu; chống lại lão thì chỉ có đói khát và tai ương.
Lân rót một bát rượu, định đưa lên môi rồi lại đặt xuống. Hắn nhớ đến bát cháo của Thị Mơ. Bát cháo ấy nhạt nhẽo, chỉ có mấy con cá vụn, nhưng nó khiến hắn thấy mình là người. Còn mâm cao lương mỹ vị này, nó khiến hắn thấy mình như một con chó đang được chủ vuốt ve sau khi vừa bị ăn đòn.
Hắn xách vò rượu đi lang thang trong đêm. Hắn tìm đến nhà Thị Mơ – một túp lều rách nát nằm tách biệt hẳn với xóm làng, sát bên mép sông. Thị đang ngồi vá lại cái áo rách dưới ánh đèn dầu lạc mờ ảo. Thấy Lân, Thị không ngạc nhiên, chỉ dịch cái ghế chông chênh cho hắn ngồi.
"Anh lại uống à?" – Thị hỏi, mắt không rời kim chỉ.
"Thị Mơ này... tôi là thằng khốn nạn lắm phải không?" – Lân đặt vò rượu xuống, giọng lạc đi.
Thị Mơ dừng kim, nhìn hắn: "Anh không khốn nạn. Anh chỉ là kẻ lạc đường. Người ta bảo anh là quỷ, anh cũng tin mình là quỷ. Thế là anh thua họ rồi."
Lân cười chua chát: "Tôi muốn làm người, nhưng lão Bá không cho. Cả cái làng này không cho. Họ chỉ muốn tôi làm thằng Lân 'rạch mặt' để họ có cái mà sợ, có cái mà chửi. Giờ tôi hiền lại, họ lại thấy lạ, họ lại tìm cách dẫm nát chút hy vọng cuối cùng của tôi."
Hắn cầm bát rượu, uống cạn một hơi như muốn nuốt chửng nỗi uất hận. "Thị có sợ vì tôi mà Thị bị vạ lây không?"
Thị Mơ cười, cái cười hơ hớ của người không còn gì để mất: "Tôi vốn đã là con điên trong mắt họ rồi, sợ gì nữa? Anh có là quỷ hay là người, thì trong mắt tôi, anh vẫn là cái thằng hay khóc nhè bên bát cháo hành thôi."
Lân nắm lấy bàn tay thô ráp của Thị. Đó là lần đầu tiên hắn chạm vào một người phụ nữ với sự trân trọng chứ không phải sự thèm khát thú tính. Hắn thấy lòng mình dịu lại, nhưng nỗi lo sợ thì vẫn còn đó. Bá Hanh sẽ không dừng lại. Lão là con cáo già, lão biết cách bóp chết sự phản kháng từ trong trứng nước.
Đêm ấy, Lân không về lán củi. Hắn ngồi ngoài hiên nhà Thị Mơ, trông chừng cho Thị ngủ. Hắn nhận ra mình phải làm một cái gì đó. Hắn không thể mãi là con rối trong tay Bá Hanh. Nhưng thoát ra bằng cách nào khi bàn tay lão đã phủ kín cả cái làng này?