Tiếng gõ cửa của Hà Linh không chỉ phá vỡ sự tĩnh lặng của căn hầm phục chế, mà còn xé toạc bầu không khí đặc quánh những rung cảm quá khứ đang bao vây An Minh. Anh chậm rãi tiến về phía cửa, tay vẫn không rời khỏi chiếc khăn mềm dùng để cầm nắm cổ vật. Cánh cửa thép nặng nề rít lên một tiếng khô khốc khi mở ra, lộ ra dáng người mảnh khảnh của một cô gái có ánh mắt sáng quắc, đối lập hoàn toàn với vẻ u uất của Minh.
Hà Linh không đợi mời, cô bước vào, chiếc máy ảnh kỹ thuật số lủng lẳng bên hông và một tập hồ sơ dày cộp kẹp nách. Cô dừng lại trước bàn làm việc của Minh, ánh mắt ngay lập tức đóng đinh vào miếng ngọc bội đang nằm dưới kính hiển vi.
"Ngọc Phế Toàn..." – Cô thầm thì, tông giọng chứa đựng sự kinh ngạc pha lẫn thỏa mãn – "Vậy là giả thuyết của tôi đúng. Nó thực sự tồn tại."
Minh nheo mắt, che chắn món đồ một cách bản năng: "Cô Linh, đây là khu vực hạn chế. Làm thế nào cô vào được đây? Và cô nói 'giả thuyết' nghĩa là sao?"
Hà Linh đặt tập hồ sơ xuống bàn, lật mở một trang giấy vàng ố được photocopy từ một bản thảo chữ Hán cổ. "Tôi đã theo dấu gia tộc Trần Huyền từ ba năm nay. Trong 'Trần Gia Ký Sự' – một bản chép tay hiếm hoi còn sót lại của một người hầu trong phủ Chúa Trịnh – có nhắc đến một nữ học sĩ tên Diệu. Cô ta không hề câm bẩm sinh. Cô ta chọn cách im lặng sau khi tận mắt chứng kiến cha mình bị hành quyết trong vụ án năm Canh Tý. Nhưng quan trọng hơn, bản ký sự nói rằng cô ta là người nắm giữ bản đồ một kho lưu trữ mật của Hội Ẩn."
Minh cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. Cái tên "Huyền Diệu" vang lên trong miệng Hà Linh trùng khớp hoàn hảo với ảo ảnh mà anh vừa trải qua. Anh cố giữ giọng bình thản: "Đó chỉ là những giai thoại chưa được kiểm chứng. Lịch sử thường thêu dệt nên những người phụ nữ bí ẩn để làm mềm đi những cuộc thanh trừng đẫm máu."
"Vậy vết máu trên miếng ngọc đó thì sao?" – Hà Linh nhìn thẳng vào mắt Minh, sự sắc sảo của một phóng viên điều tra khiến anh lúng túng – "Anh vừa xét nghiệm nó đúng không? Anh Minh, anh có thể phục chế đá, gỗ, lụa... nhưng anh không thể phục chế được sự thật nếu thiếu đi những mảnh ghép mà tôi đang có."
Minh im lặng. Anh nhìn xuống lòng bàn tay mình, vết xước ban nãy giờ đã khô, nhưng cảm giác rát buốt vẫn âm ỉ. Anh nhận ra rằng, mình và cô gái này đang đứng ở hai đầu của một sợi dây định mệnh. Anh có cảm xúc, cô có dữ kiện. Và cả hai đều đang khao khát cái gọi là "Sự thật".
"Nói cho tôi biết," – Minh khẽ giọng – "Trong bản ký sự đó, đêm Nhâm Dần ấy... chuyện gì đã xảy ra với nàng?"
Kinh thành Thăng Long, đêm Nhâm Dần, 1782.
Lửa. Lửa ở khắp nơi. Lửa liếm vào những cột gỗ lim sơn son thếp vàng, lửa thiêu rụi những bức rèm là nhiễu quý giá.
Huyền Diệu nằm bất động trong lớp bùn nhão, hơi thở nhẹ đến mức không làm lay động một hạt bụi. Đôi mắt nàng mở hé, nhìn qua kẽ lá của bụi cây rậm rạp. Cách đó không xa, đám quân kiêu binh – những gã lính tam phủ mình trần, đầu quấn khăn đỏ, mặt mày bừng bừng sát khí – đang hò hét quanh một đống lửa lớn được dựng lên từ những cuốn sách và bản thảo của thư viện phủ Chúa.
"Đốt sạch! Đốt sạch những thứ tà đạo này!" – Một gã cai đội vừa cười man dại vừa quăng một chồng sách xuống lửa – "Chúa mới đã lên ngôi, không cần những thứ chữ nghĩa của bọn hủ nho này nữa!"
Diệu cảm thấy tim mình đau thắt. Đó không chỉ là giấy mực, đó là mồ hôi, là trí tuệ của bao đời học sĩ. Nàng nhìn thấy bản thảo "Bình Nam Thuật" – một công trình nghiên cứu về chiến lược giữ nước mà nàng và Duy Chiêu đã dày công soạn thảo – đang bắt đầu bén lửa ở rìa đống tro.
Bản năng của một người học sĩ trỗi dậy mạnh mẽ hơn cả nỗi sợ cái chết. Diệu bò dậy từ vũng bùn. Nàng không còn nhận ra mình là ai, một tiểu thư khuê các hay một bóng ma lang thang. Nàng lao về phía đống lửa.
"Kìa! Có một con chuột cái!" – Một tên lính phát hiện ra nàng.
Diệu không màng đến tiếng quát tháo. Nàng thọc tay vào đám lửa đang bùng cháy, bất chấp sức nóng kinh người để chộp lấy phần còn lại của bản thảo. Cơn đau ập đến tức thì, da thịt ở ngón tay nàng xèo lên, mùi khét nồng nặc. Nhưng nàng đã kịp ôm lấy tập giấy vào lòng, lăn lộn trên mặt đất để dập tắt những đốm lửa đang cháy sém trên vạt áo mình.
"Bắt lấy nó!"
Bốn năm gã lính ập đến, túm lấy tóc Diệu kéo lê trên nền đá hộc. Đầu nàng đập xuống đất, tầm nhìn nhòe đi vì máu và nước mắt. Chúng giằng lấy tập giấy trong tay nàng, xé nát nó trước mặt nàng rồi cười hô hố.
"Con mụ câm này điên rồi! Đòi cứu chữ giữa đám cháy sao?"
Tên cai đội bước đến, dùng mũi giáo lạnh lẽo nâng cằm nàng lên. "Mày là người của phủ cũ. Nghe nói mày biết nơi giấu vàng bạc của bọn quan lại đào tẩu đúng không? Nói, hoặc là lưỡi của mày sẽ không bao giờ có cơ hội phát ra tiếng nữa."
Diệu nhìn hắn, đôi môi nứt nẻ vì nóng và khát khô khốc. Nàng không sợ cái lưỡi bị cắt, vì từ lâu nàng đã tự chọn cho mình sự lặng im. Nhưng nàng sợ nếu nàng chết bây giờ, vị trí của miếng "Ngọc Phế Toàn" – chiếc chìa khóa duy nhất dẫn đến kho tàng tư thức và bí mật của Lê Duy Chiêu – sẽ bị vĩnh viễn lấp vùi.
Nàng nhắm mắt lại, trong đầu chỉ còn hình ảnh miếng ngọc xanh vừa được nàng gắn lại bằng sợi dây vàng. Ngọc vỡ thì gắn được, nhưng lòng người...
"Con này ngoan cố thật!" – Tên cai đội gầm lên – "Đem nó về ngục tối. Đợi Chúa ban lệnh thanh trừng lũ dư đảng, ta sẽ cho nó nếm mùi cực hình."
Diệu bị lôi đi trong đêm tối, đôi chân trần kéo lê trên những mảnh sành vỡ của một vương triều đang sụp đổ. Nàng nhìn lên bầu trời, ánh trăng đêm nay bị khói che khuất, đen ngòm như định mệnh của nàng.
Hiện tại.
An Minh giật mình lùi lại một bước, suýt chút nữa làm đổ lọ dung dịch phục chế. Hà Linh vội vàng đưa tay đỡ lấy anh, bàn tay cô chạm vào cánh tay Minh, cảm nhận được sự run rẩy kịch liệt.
"Anh sao thế? Anh Minh, mặt anh tái mét rồi."
Minh không trả lời ngay. Anh nhìn xuống bàn tay mình, rồi nhìn sang miếng ngọc bội. Một cảm giác nóng rực lạ lùng như thể chính tay anh vừa mới chạm vào lửa vẫn còn dư vị.
"Tôi... tôi vừa thấy..." – Minh ngập ngừng, rồi nhìn thẳng vào Hà Linh – "Trong bản ký sự của cô, có nhắc đến việc nàng bị bỏng tay không?"
Hà Linh sững người, cô nhanh chóng lật tìm trong tập hồ sơ, ngón tay lướt nhanh qua những dòng chữ Hán. "Đây rồi... 'Học sĩ họ Trần sau đêm loạn, đôi bàn tay không còn nguyên vẹn vì cứu thư tịch, bị giam vào ngục tối phía Đông...'."
Cô ngước nhìn Minh, ánh mắt hiện lên sự hoài nghi xen lẫn kinh hãi: "Làm sao anh biết? Chi tiết này không có trong bất cứ sách giáo khoa hay tư liệu công khai nào. Ngay cả bản dịch thô tôi đang cầm cũng chỉ mới hoàn thành hôm qua."
Minh ngồi thụp xuống ghế, hai tay đan vào nhau. "Linh này, có những thứ không thể giải thích bằng khảo cổ học đơn thuần. Miếng ngọc này... nó không chỉ chứa máu. Nó chứa cả nỗi đau của nàng ấy. Và dường như, nó muốn tôi phải sống lại nỗi đau đó."
Hà Linh lặng đi một lúc lâu. Cô đặt chiếc máy ảnh xuống, kéo một chiếc ghế ngồi đối diện với Minh. Sự sắc sảo ban nãy biến mất, thay vào đó là một vẻ nghiêm túc đến lạ thường.
"Nếu vậy, chúng ta phải làm nhanh hơn. Hội đồng bảo tàng không quan tâm đến linh hồn hay nỗi đau. Họ sẽ mang miếng ngọc này đi triển lãm, hoặc tệ hơn là chuyển giao cho một bộ sưu tập tư nhân ở nước ngoài trong vòng hai tuần tới. Chúng ta phải giải mã được chữ 'Ẩn' và tìm ra thứ mà Huyền Diệu đã bảo vệ trước khi quá muộn."
Minh nhìn miếng ngọc bội xanh lục, giờ đây dưới ánh đèn, nó trông như một con mắt đang nhìn chằm chằm vào anh, chờ đợi một lời hứa.
"Được," – Minh khẽ nói – "Chúng ta sẽ đi đến cùng. Nhưng cô phải hứa, nếu sự thật này quá tàn khốc... chúng ta sẽ không để nó bị bóp méo thêm một lần nào nữa."