Tiếng máy cắt kim loại rít lên ghê rợn, bắn ra những tia lửa xẹt qua khe cửa thép của phòng phục chế. Trong không gian chật hẹp và sặc mùi hóa chất, An Minh cảm thấy mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc sống lưng. Anh nhìn Hà Linh, cô gái phóng viên đang nghiến chặt răng, tay cầm chiếc bình xịt hơi cay như một thứ vũ khí cuối cùng.
"Chúng ta không thể thoát ra bằng cửa chính," Minh thì thầm, giọng anh lạc đi. "Lối thông gió phía sau... nó dẫn ra đường ống kỹ thuật của tòa nhà."
Hà Linh gật đầu nhanh, cô nhanh chóng thu dọn tập hồ sơ vào ba lô. Minh vơ lấy chiếc túi đựng "Ngọc Phế Toàn", cảm giác miếng ngọc trong túi áo như đang rung lên từng nhịp. Anh tự hỏi, liệu những kẻ bên ngoài kia là ai? Những tay buôn lậu cổ vật chuyên nghiệp hay kẻ nào đó đứng sau dự án xây dựng trung tâm thương mại đang muốn xóa sổ mọi bằng chứng khảo cổ?
Khi lưỡi cưa vừa xuyên thủng lớp thép cuối cùng, Minh đẩy Linh vào hốc tường tối tăm phía trên trần nhà. Đúng lúc đó, trí óc anh lại một lần nữa bị kéo tuột về miền ký ức đỏ lửa của hai trăm năm trước.
Ngục Đông, đêm thứ ba của cuộc giam cầm.
Mùi mủ từ vết thương trên tay Diệu quyện với mùi ẩm thấp của ngục tối tạo thành một thứ mùi của tử khí. Nàng nằm trên đống rơm, hơi thở đứt quãng. Trong cơn mê sảng, nàng thấy khói trầm hương từ thư viện phủ Chúa bay lãng đãng, rồi đột ngột chuyển thành khói đen nồng nặc của những cuộc hành hình.
"Dậy đi! Con mụ câm, đến giờ hầu trà cho Chúa mới rồi!"
Một gã lính đá mạnh vào sườn Diệu. Nàng bị lôi xềnh xệch ra khỏi ngục, qua những dãy hành lang dài dằng dặc thấm đẫm nước cống. Nàng bị đưa đến một gian phòng rộng, nơi ánh sáng của hàng trăm ngọn nến làm đôi mắt đã quen với bóng tối của nàng đau nhức nhối.
Giữa căn phòng, trên chiếc sập gụ khảm xà cừ, một gã đàn ông có khuôn mặt bóng nhẫy, đôi mắt ti hí nhưng đầy sát khí đang ngồi uống rượu. Đó là Quận Huy – một trong những thế lực đứng sau vụ lật đổ cũ, kẻ đang cố gắng truy quét tàn dư của Hội Ẩn.
"Học sĩ Diệu," Quận Huy cười khẩy, rót một chén rượu nồng. "Ta biết nàng không câm. Ta cũng biết nàng không chỉ là một kẻ chép thuê. Nàng là người đã giữ bản đồ hệ thống hầm ngầm của kinh thành mà Lê Duy Chiêu từng thiết kế. Nói đi, kho lưu trữ mật ở đâu? Sự kiên nhẫn của ta có giới hạn bằng chiều dài của một lưỡi gươm."
Diệu quỳ đó, đầu ngẩng cao, đôi mắt bình thản đến lạ lùng. Nàng nhìn thấy trên mặt bàn của hắn có một chiếc khay bạc, trên đó đặt những dụng cụ tra tấn: kìm sắt, đinh dài và một lò than rực đỏ.
Nàng không nói, cũng không ra hiệu. Nàng chỉ nhìn vào hư không, nơi nàng tưởng tượng ra khuôn mặt của Duy Chiêu và những người đồng chí đã ngã xuống.
"Ngoan cố!" Quận Huy đập bàn. "Bay đâu! Dùng kìm rút móng tay nó cho ta. Xem thử đôi bàn tay viết chữ đẹp nhất kinh kỳ này chịu được bao lâu."
Cơn đau ập đến như một làn sóng điện xé nát dây thần kinh. Diệu cắn chặt môi đến bật máu để không phát ra tiếng thét. Từng móng tay một bị giật phăng, máu bắn lên tà áo lụa rách nát. Nhưng trong đầu nàng lúc đó, chỉ có một ý nghĩ duy nhất: Mảnh ngọc đã được giấu. Sơ đồ đã nằm trong lòng đất. Chỉ cần nàng im lặng, sự thật sẽ được bảo tồn.
Nàng lịm đi trong cơn đau, nhưng giữa sương khói của sự ngất ngưỡng, nàng nhìn thấy một điềm báo: Hai trăm năm sau, sẽ có một người đàn ông chạm vào nỗi đau của nàng và đánh thức nó dậy.
Hiện tại.
"Minh! Nhảy xuống!"
Tiếng hét của Hà Linh kéo Minh trở lại thực tại. Anh vừa kịp chui qua đường ống kỹ thuật và rơi xuống bãi cỏ phía sau bảo tàng. Phía trên cao, cửa sổ phòng phục chế đã bị phá tan, những ánh đèn pin loang loáng rọi xuống tìm kiếm.
Hai người chạy thục mạng trong màn đêm tĩnh mịch của Hà Nội. Tiếng còi xe cảnh sát từ xa vọng lại, nhưng họ không dám dừng lại. Họ lao vào một con ngõ nhỏ ở phố cổ, nơi những mái ngói rêu phong nằm xếp lớp như những vảy rồng của quá khứ.
Hà Linh tựa lưng vào tường đá, thở dốc: "Chúng ta... chúng ta không thể về nhà. Chúng có địa chỉ của chúng ta rồi."
Minh đưa tay vào túi áo, lấy miếng ngọc bội ra. Lạ thay, vết máu khô trên ngọc dường như đậm màu hơn. Dưới ánh trăng mờ, anh nhận ra một điềm báo giống hệt như Huyền Diệu đã thấy trong cơn mê: Những đường vân trên ngọc đang dịch chuyển, chỉ về phía khu vực công trường đang thi công – nơi xưa kia chính là cửa ngõ dẫn vào Ngục Đông.
"Linh này," Minh nói, giọng anh run lên nhưng đầy quyết tâm. "Chúng ta phải đột nhập vào công trường đó đêm nay. Miếng ngọc này đang gọi. Nó không chỉ là bản đồ, nó là chìa khóa mở ra hầm ngầm mà Huyền Diệu đã hy sinh cả đời để bảo vệ."
Hà Linh nhìn anh, rồi nhìn miếng ngọc. Cô nhận ra rằng đây không còn là một bài báo điều tra nữa. Đây là một cuộc chạy đua với thời gian để cứu vãn linh hồn của lịch sử trước khi những chiếc máy xúc nghiền nát tất cả vào sáng mai.
"Được," Linh nói, mắt lóe lên sự kiên định. "Nhưng anh có biết mình đang đối mặt với cái gì không? Nếu hầm ngầm đó thực sự tồn tại, nó có thể là một ngôi mộ tập thể... hoặc là một kho tàng có thể làm đảo lộn mọi thứ chúng ta biết về Thăng Long."
Minh không trả lời. Anh nhìn về phía chân trời, nơi khói từ những nhà máy xa xa quyện với sương đêm, tạo thành một màn sương khói hoài cổ y hệt như trong ảo ảnh của anh. Điềm báo đã rõ ràng. Quá khứ và hiện tại đang hội tụ tại một điểm, và anh chính là kẻ được chọn để chứng kiến chương cuối cùng.