MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVết Trầm Trên Phiến Đá hoặc Kinh Thành Tro BụiChương 6: MẬT ĐẠO DƯỚI CHÂN TÒA THÁP

Vết Trầm Trên Phiến Đá hoặc Kinh Thành Tro Bụi

Chương 6: MẬT ĐẠO DƯỚI CHÂN TÒA THÁP

1,273 từ · ~7 phút đọc

Công trường xây dựng trung tâm thương mại "Thăng Long Plaza" về đêm trông giống như một bộ xương khổng lồ của một con quái vật thời hiện đại. Những chiếc cần cẩu tháp đứng sừng sững, in bóng đen kịt lên nền trời xám xịt của Hà Nội. Tiếng máy nổ máy phát điện ù ù phía xa không đủ để lấp đầy sự im lặng chết chóc bên trong hàng rào tôn xám.

An Minh và Hà Linh lách qua một khe hở nhỏ của hàng rào bảo vệ. Minh cầm trên tay chiếc đèn pin chuyên dụng có cường độ sáng hẹp, tay kia siết chặt miếng ngọc bội. Anh cảm nhận được một sự thôi thúc mãnh liệt, một loại bản năng dẫn đường không lời.

"Anh chắc là ở đây chứ?" – Hà Linh thì thầm, hơi thở cô phả ra làn khói trắng trong cái lạnh của sương đêm.

"Sơ đồ trên miếng ngọc trùng khớp với hệ thống thoát nước cũ của phủ Chúa," – Minh chỉ tay về phía một hố móng sâu hoắm, nơi những cọc bê tông vừa mới được ép xuống – "Theo ghi chép của cô, Ngục Đông nằm ở phía Đông Nam, sát mép sông cổ. Vị trí này chính là nơi giao cắt."

Họ trèo xuống hố móng. Dưới chân là bùn nhão và những mảnh gạch vỡ từ các tầng địa chất cũ bị xới tung. Bất ngờ, Minh dừng lại trước một mảng tường gạch vồ lớn – loại gạch đặc trưng của thời Lê - Trịnh – bị lộ ra sau nhát xúc của máy ủi ban chiều.

Minh đưa bàn tay run rẩy chạm vào lớp gạch. Một luồng điện chạy dọc cánh tay anh. Anh không thấy hình ảnh, nhưng anh ngửi thấy mùi máu. Một mùi máu cũ kỹ, khô khốc và đầy oán hận.

Ngục Đông, đêm thứ bảy của cuộc giam cầm.

Trần Huyền Diệu không còn cảm thấy nỗi đau từ những ngón tay mất móng nữa. Cơ thể nàng đã đạt đến giới hạn của sự chịu đựng, khiến tâm trí nàng bắt đầu tách rời khỏi xác thịt. Nàng thấy mình lơ lửng trên trần ngục, nhìn xuống cái thân xác tiều tụy, bẩn thỉu của chính mình đang nằm co quắp.

"Cô nương... cô nương tỉnh lại đi."

Tiếng của Đặng Hữu Nam vang lên từ góc tối. Ông lão đã dùng một mảnh sành vỡ để cưa đứt xiềng xích chân suốt ba ngày đêm. Máu từ cổ chân ông chảy ra, nhuộm đen lớp rơm mục.

"Chúa mới đã ban lệnh..." – Ông lão hổn hển – "Sáng mai, tất cả tù nhân Ngục Đông sẽ bị đưa ra bờ sông xử quyết để 'tế' cho vương triều mới. Chúng ta không còn thời gian nữa."

Diệu mở mắt, đôi môi nứt nẻ mấp máy một chữ không thành tiếng: "Đi".

Nàng dồn chút tàn lực cuối cùng, bò về phía bức tường đá phía sau chỗ nàng thường nằm. Đây là bí mật mà chỉ những người tham gia xây dựng mật đạo của Hội Ẩn mới biết. Những viên gạch ở đây không được gắn kết bằng vôi mật thông thường, mà bằng một loại đất sét đặc biệt có thể tan rã khi gặp một lượng nước muối nhất định.

Suốt bảy ngày qua, mỗi lần tên cai ngục ném cho nàng bát nước canh mặn chát, nàng đều lén giữ lại một ngụm để phun vào những kẽ gạch này.

Diệu dùng đôi bàn tay trơ xương, không còn móng, cào vào vữa đất. Máu từ những vết thương mới lại tuôn ra, hòa cùng đất sét. Nàng không cảm thấy đau, nàng chỉ thấy một khát vọng mãnh liệt: Những bức thư bằng máu giấu trong lớp lót áo phải được đưa ra ngoài.

Rắc.

Một viên gạch vỡ ra. Rồi viên thứ hai. Một khoảng không tối tăm hiện ra phía sau bức tường. Mùi gió ẩm từ sông Tô Lịch ùa vào, lạnh buốt nhưng mang theo mùi vị của tự do.

"Lối thoát..." – Đặng Hữu Nam thốt lên, đôi mắt già nua lấp lánh lệ – "Cô nương, cô đi đi. Lão già này không còn sức để bò qua mật đạo dài thế này đâu. Hãy mang theo niềm hy vọng của chúng ta."

Diệu quay lại nhìn ông. Nàng không thể bỏ ông lại. Nàng muốn ra hiệu, muốn nói, nhưng cổ họng nàng khô khốc. Nàng chỉ có thể nắm lấy tay ông, đôi bàn tay đẫm máu siết chặt lấy nhau giữa ranh giới của sự sống và cái chết.

"Đi đi!" – Ông Nam đẩy mạnh nàng về phía cái lỗ hổng – "Ta sẽ ở lại đây, đánh lạc hướng bọn lính. Nếu cả hai cùng đi, chúng sẽ phát hiện ra ngay lập tức. Cô phải sống để trao lại miếng ngọc cho người kế cận. Lịch sử cần sự thật, Diệu à!"

Diệu nhìn ông lão lần cuối, nước mắt lăn dài trên gò má lem luốc, tạo thành những vệt sạch hiếm hoi. Nàng lách người vào mật đạo chật hẹp, bóng tối nuốt chửng lấy nàng ngay khi tiếng xiềng xích của quân lính vang lên đầu hành lang.

Hiện tại.

"Minh! Có ánh sáng ở đằng kia!"

Tiếng của Hà Linh làm Minh bừng tỉnh khỏi ảo ảnh. Cách chỗ họ đứng khoảng năm mét, đằng sau mảng tường gạch cổ bị vỡ, hiện ra một lối vào hầm tối om.

Minh soi đèn pin vào. Đó là một lối đi hẹp, vòm trần được xây bằng gạch cuốn cực kỳ kiên cố. Trên nền đất, kỳ lạ thay, vẫn còn sót lại những mảnh lụa mục nát và... những mảnh xương người trắng hếu.

Hà Linh lùi lại một bước, tay che miệng để khỏi bật thốt lên tiếng kêu kinh hãi. "Chúa ơi... đây là một ngôi mộ."

Minh tiến lên, đôi mắt anh nhìn chăm chăm vào một góc tường. Ở đó, có một ký hiệu được khắc sâu vào gạch: Một chữ "Ẩn" nằm trong vòng tròn, hệt như chữ trên miếng ngọc bội.

Nhưng điều khiến anh chú ý hơn cả là ngay bên dưới chữ "Ẩn", có những vệt màu nâu sẫm bám chặt vào thớ gạch. Anh đưa tay chạm vào. Cảm giác lạnh lẽo ban nãy biến mất, thay vào đó là một sự ấm áp kỳ lạ, như một lời chào mừng từ quá khứ.

"Không phải mộ," – Minh khẽ nói, giọng anh lạc đi – "Đây là một trạm liên lạc. Những người ở lại đã hy sinh để che giấu nó."

Bất chợt, miếng ngọc bội trong túi áo Minh nóng rực lên. Từ sâu trong mật đạo, một tiếng động lạ vang lên – không phải tiếng máy móc, mà là tiếng réo rắt của một phím đàn bị đứt ngang, giống hệt tiếng đàn anh đã nghe thấy trong phòng phục chế.

"Có ai đó... hay cái gì đó đang ở trong kia," – Hà Linh thì thầm, cô lấy máy ảnh ra nhưng tay cô run đến mức không thể lấy nét.

"Chúng ta phải vào thôi," – Minh bước chân đầu tiên vào bóng tối của mật đạo – "Huyền Diệu đang chờ chúng ta ở cuối con đường này."

Ngay khi họ vừa bước vào, một tiếng động trầm đục vang lên phía sau. Một khối bê tông từ công trường phía trên bất ngờ sụt xuống, lấp kín lối vào duy nhất.

Bóng tối hoàn toàn bao trùm. Giờ đây, họ không còn đường lùi. Họ chính thức trở thành những người khách lãng du trong lòng đất, nơi những bóng ma của lịch sử đang bắt đầu tỉnh giấc.