Sự nhục nhã mang tên "trợ lý" nhanh chóng biến tướng thành những quy tắc quái đản mà Thẩm Quân Ngôn đặt ra để bẻ gãy hoàn toàn lòng tự trọng của Hứa Giai Kỳ. Sáng sớm ngày thứ ba tại biệt phủ, quản gia Trần mang đến cho cô một khay đồ với chiếc váy lụa mỏng manh màu đỏ rượu chát. Khi Giai Kỳ định vươn tay lấy những món đồ lót quen thuộc, ông ta liền lạnh lùng gạt đi và thông báo về quy tắc bất di bất dịch tại nơi này: Tất cả những ai phục vụ riêng cho Thẩm tiên sinh trong không gian riêng tư đều không được phép mặc nội y.
Giai Kỳ bàng hoàng, đôi bàn tay run rẩy đánh rơi cả chiếc váy lụa xuống sàn nhà lạnh lẽo. Cô uất ức đến mức bật khóc, nhưng quản gia Trần chỉ để lại một câu nói vô cảm rằng đây là lệnh trực tiếp của Thẩm tiên sinh, nếu cô không tuân thủ, người chịu phạt sẽ là anh trai cô ở bên ngoài. Một lần nữa, cái tên Hứa Thừa Phong lại trở thành chiếc xiềng xích siết chặt lấy cổ em gái mình. Giai Kỳ đau đớn khoác lên mình lớp lụa mỏng manh, cảm giác từng thớ vải cọ xát trực tiếp vào làn da nhạy cảm khiến cô thấy mình trần trụi và bẩn thỉu hơn bao giờ hết. Mỗi bước đi của cô trong căn dinh thự rộng lớn đều trở nên nặng nề và đầy rẫy sự hổ thẹn.
Thẩm Quân Ngôn đang ngồi trong phòng đọc sách, ánh nắng ban mai chiếu qua khung cửa sổ lớn tạc nên một khung cảnh lịch lãm nhưng đầy áp bức. Khi Giai Kỳ bước vào với khay trà trên tay, hắn không ngước mắt lên ngay mà vẫn chậm rãi lật từng trang tài liệu. Tuy nhiên, sự im lặng ấy chỉ càng làm tăng thêm sự căng thẳng tột độ. Giai Kỳ cố gắng giữ cho khay trà không run rẩy, nhưng sự trống trải bên trong lớp váy khiến cô cảm thấy như mọi ánh mắt của vệ sĩ dọc hành lang đều đang xuyên thấu qua mình. Cô tiến lại gần, đặt tách trà xuống bàn và cố gắng lùi lại thật nhanh để giữ khoảng cách an toàn.
Bất thình lình, Thẩm Quân Ngôn buông bút, hắn vươn tay tóm lấy eo cô và kéo mạnh về phía mình. Giai Kỳ không kịp phản ứng, cô ngã nhào vào lòng hắn, cảm nhận rõ rệt hơi ấm và sự cứng rắn từ cơ thể gã đàn ông hắc bang. Bàn tay to lớn của Thẩm Quân Ngôn không chút kiêng dè lướt dọc theo hông cô, xác nhận sự hiện diện của quy tắc mà hắn vừa đặt ra. Hắn khẽ cười, một nụ cười thỏa mãn khi thấy gương mặt Giai Kỳ đỏ bừng vì nhục nhã và đôi mắt ngập nước. Hắn thì thầm rằng hắn ghét sự ngăn cách, hắn muốn mọi thứ của cô phải luôn sẵn sàng để hắn có thể chạm vào bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu mà không có vật cản.
Quy tắc này không chỉ là một sự chiếm hữu về thể xác, mà là một đòn tấn công tàn bạo vào tâm lý của Giai Kỳ. Thẩm Quân Ngôn bắt cô phải đứng hầu hạ hắn làm việc trong suốt nhiều giờ liền dưới tình trạng đó. Mỗi khi có đối tác vào báo cáo công việc, cô phải đứng ngay cạnh ghế của hắn, cố gắng giữ vẻ mặt bình thản trong khi bàn tay của Thẩm Quân Ngôn thỉnh thoảng lại cố ý đùa giỡn dưới lớp váy ngay trước mặt người khác. Sự áp chế nghẹt thở và những quy tắc biến thái này khiến Giai Kỳ nhận ra rằng, ở Thẩm dinh, cô không còn được xem là một con người, mà chỉ là một món đồ chơi cao cấp để Thẩm Quân Ngôn thỏa mãn dục vọng thống trị điên cuồng của mình.