Chương 9: Rèn Giũa Linh Hồn – Kỷ Luật Của Sự Thật
Bà Olga Volkov là một cơn bão trong hình hài một người phụ nữ lớn tuổi. Bà không cần phải nói to hay khoa trương; sự im lặng và ánh mắt của bà có sức nặng, có thể cắt sâu hơn bất kỳ lời chỉ trích nào. Bà di chuyển trong phòng tập với sự uy quyền tối thượng, không quan tâm đến sự giàu có hay địa vị xã hội của các học viên. Đối với Bà Olga, chỉ có một thước đo duy nhất: sự thật trong vũ đạo. Nếu một vũ công không thể truyền tải được cảm xúc chân thật, thì kỹ thuật hoàn hảo chỉ là những bước nhảy vô nghĩa. Bà đã nhanh chóng loại bỏ những giáo viên mềm mỏng, những người cố gắng "giúp" Katya hòa nhập, và tự mình đảm nhận việc huấn luyện cô bé, cô lập Katya khỏi sự ảnh hưởng của Học viện.
Đối với Katya, Bà Olga không hề nương nhẹ. Ngược lại, bà còn khắc nghiệt gấp bội so với bất kỳ học viên nào khác, kể cả Svetlana. Trong khi các giáo viên khác bắt đầu dạy Katya những kỹ thuật nền tảng mà cô còn thiếu—các vị trí tay, chân, các quy tắc cơ bản của plié và tendu—Bà Olga lại ép Katya phải đi sâu hơn vào việc biểu cảm, một điều mà Katya đã làm tự nhiên, nhưng giờ đây phải làm có ý thức. Bà biết rằng kỹ thuật có thể được học, nhưng ngọn lửa bên trong là thứ không thể tạo ra. Bà muốn biến Katya thành một vũ công không thể sao chép, người có thể chinh phục khán giả bằng cảm xúc thay vì chỉ bằng cơ bắp.
"Các cô gái khác, ta sẽ dạy họ cách thực hiện động tác một cách hoàn hảo," Bà Olga nói, giọng đầy uy quyền và không khoan nhượng, vang vọng trong phòng tập rộng lớn. "Còn con, Katya," bà nhìn thẳng vào cô bé, ánh mắt sắc như dao găm, "ta sẽ dạy con tại sao con thực hiện động tác đó. Kỹ thuật con có thể học từ bất kỳ giáo viên nào trong Học viện này. Nhưng cảm xúc là thứ con phải mang từ trong xương tủy ra. Ta muốn thấy máu, thấy nước mắt, thấy lịch sử của con trong từng bước nhảy. Nếu không có lý do, vũ đạo của con chỉ là thể dục dụng cụ."
Trong các buổi huấn luyện riêng, Bà Olga không yêu cầu Katya thực hiện những động tác khó về mặt vật lý. Thay vào đó, bà yêu cầu Katya nhảy một cảm xúc cụ thể, một khái niệm trừu tượng. "Nhảy cho ta xem nỗi sợ hãi! Nhảy cho ta xem sự giận dữ của một người bị phản bội, của một người bị lãng quên! Nhảy cho ta xem sự lạnh lẽo của căn nhà cũ của con, sự cô độc trong căn phòng nhỏ và nỗi tuyệt vọng của người cha!" Bà Olga không cho phép Katya trốn tránh ký ức hay nguồn gốc của mình, bà ép cô biến nỗi đau thành năng lượng sáng tạo, một sự tra tấn tâm lý cần thiết cho sự phát triển của cô.
Katya gặp khó khăn kinh khủng. Cô đã quen với việc chuyển hóa cảm xúc thành hành động khi ở một mình trong căn nhà kho hay trên thang gác. Nhưng giờ đây, dưới ánh đèn sân khấu và ánh mắt dò xét của Bà Olga, cô cảm thấy bị bóc trần, bị phán xét, và lúng túng. Cảm xúc thô ráp, mạnh mẽ từ khu ổ chuột của cô bị xem là "thiếu văn minh" và "thô tục" trong môi trường Học viện sang trọng. Bà Olga luôn can thiệp ngay lập tức khi Katya cố gắng làm dịu đi cảm xúc của mình để bắt chước sự tinh tế của các bạn cùng lớp. "Đừng cố gắng trở thành một quý cô, Katya! Hãy trở thành chính con! Hãy tàn nhẫn và chân thật với bản thân! Nếu ta muốn một quý cô hoàn hảo, ta đã chọn Svetlana, và cô ta chỉ là một cỗ máy đắt tiền thôi!"
Sự khắc nghiệt này của Bà Olga là một con dao hai lưỡi. Một mặt, nó là liều thuốc giải độc duy nhất giúp Katya giữ vững bản sắc, không bị đồng hóa bởi sự phù phiếm và sự hoàn hảo vô hồn của Học viện. Nó giúp cô nhớ về lời hứa với cha. Mặt khác, nó tạo ra áp lực tâm lý khổng lồ, khiến Katya phải liên tục đào sâu vào những ký ức đau buồn, vào sự nghèo khó và sự cô độc của mình để tìm kiếm cái "linh hồn" mà Bà Olga yêu cầu. Sự huấn luyện của Bà Olga không phải là dạy dỗ kỹ thuật, mà là một cuộc khám phá tâm hồn đầy tàn nhẫn, ép buộc Katya tái tạo lại bi kịch của mình mỗi ngày để đổi lấy sự vĩ đại nghệ thuật.