Bài kiểm tra giữa kỳ là một sự kiện quan trọng, một buổi trình diễn chung được tổ chức công khai trước toàn thể Ban Giám Hiệu, các giáo viên, và toàn bộ học viên. Katya và Svetlana được yêu cầu cùng biểu diễn một đoạn trích từ vở Giselle, một tác phẩm kinh điển của ballet lãng mạn, đòi hỏi sự kết hợp phức tạp giữa kỹ thuật bay bổng, sự nhẹ nhàng tuyệt đối và sự bi kịch sâu sắc, mãnh liệt. Việc đặt hai đối thủ này đối đầu trực tiếp trên cùng một sàn diễn đã biến buổi kiểm tra thành một cuộc đấu kiếm nghệ thuật. Sự đối lập giữa hai vũ công là rõ ràng đến mức gây chia rẽ sâu sắc và ngay lập tức trong toàn bộ Học viện, một pháo đài vốn luôn tự hào về sự đồng nhất trong nghệ thuật.
Svetlana là người biểu diễn trước. Cô bước lên sàn tập với sự tự tin không chút nghi ngờ, biểu diễn vai Giselle với sự hoàn hảo không tì vết. Động tác của cô nhẹ nhàng, chính xác đến từng centimet, từng cú xoay (pirouette), từng lần nhấc chân (arabesque) đều đạt đến ngưỡng kỹ thuật cao nhất và tuân thủ tuyệt đối các quy tắc cổ điển. Toàn bộ phần đầu tiên của màn trình diễn, mô tả tình yêu hồn nhiên và sự duyên dáng của Giselle, là một tuyệt tác về hình thể và kỹ thuật. Tuy nhiên, khi đến đoạn bi kịch cao trào, mô tả sự phản bội và cái chết vì điên loạn của Giselle, Svetlana lại thể hiện một cảm xúc bị kiểm soát, như thể cô đang đóng vai một nỗi buồn đã được học thuộc, chứ không phải cảm nhận và trải nghiệm nó từ trong sâu thẳm. Sự bi kịch của cô là một bức tượng đẹp đẽ nhưng lạnh lẽo.
Katya bước lên sàn tập ngay sau đó, sự xuất hiện của cô gần như là một sự xúc phạm đối với sự tinh tế của sàn tập. Kỹ thuật của cô vẫn còn một chút thô ráp, đặc biệt là ở những động tác cần sự nhẹ nhàng tuyệt đối, và đôi giày vá víu của cô tạo ra những tiếng động không cần thiết. Nhưng khi cô nhảy, sàn tập như bùng cháy, năng lượng dồn nén của khu ổ chuột lan tỏa khắp không gian. Cô thể hiện sự điên loạn của Giselle không chỉ bằng hình thể hay kỹ thuật, mà bằng cả tiếng thét câm lặng trong ánh mắt và sự run rẩy không kiểm soát được của cơ thể. Sự bi kịch của cô là sự bi kịch của một người bị xã hội phản bội, của sự nghèo đói và sự cấm đoán, không phải của một nàng công chúa bị lừa dối. Vũ đạo của Katya mạnh mẽ đến mức gây sốc, nó có vẻ không đẹp, nhưng nó chân thật đến mức gây tổn thương, trực tiếp chạm vào nỗi sợ hãi và sự trốn tránh của người xem.
Phản ứng của khán giả, bao gồm Ban Giám Hiệu, các giáo viên bảo thủ, và các học viên thuộc giới giàu có, bị chia làm hai phe rõ rệt, tạo nên một sự hỗn loạn chưa từng có. Giới bảo thủ và những người giàu có ủng hộ Svetlana, ca ngợi sự chính xác tuyệt đối, sự duyên dáng cổ điển và sự kiềm chế cảm xúc của cô. Họ cho rằng vũ đạo của Katya là "quá hung dữ," "quá bộc phát," và "không phù hợp với tiêu chuẩn quý tộc và sự thanh lịch mà Học viện đại diện. Họ coi cảm xúc thô ráp của Katya là sự thiếu văn minh, một sự ô uế đối với nghệ thuật cổ điển. Họ yêu cầu sự hoàn hảo, sự an toàn, và sự kiểm soát trên tất cả, và Katya đã phá vỡ tất cả những điều đó.
Nhưng những giáo viên có đầu óc tiến bộ, những người tin vào sự đổi mới của nghệ thuật, và quan trọng nhất là Bà Olga Volkov, lại đứng về phía Katya. Bà Olga không đợi ý kiến của Ban Giám Hiệu. Bà tuyên bố trước toàn thể Học viện, giọng vang vọng khắp khán phòng, không cần micro: "Giselle không phải là một bài học kỹ thuật! Cô ấy là một bi kịch! Cô ấy là sự thật bị phản bội! Svetlana," Bà Olga quay sang học viên ưu tú của mình, "con nhảy như con đang đọc thuộc lòng một cuốn sách giáo khoa khô khan. Con hoàn hảo về mặt ngữ pháp, nhưng con không có linh hồn."
Bà Olga dừng lại, nhìn thẳng vào Katya, ánh mắt bà chứa đầy sự kiêu hãnh và thách thức: "Còn Katya," Bà tuyên bố, "con nhảy như con đang xé nát cuốn sách đó và viết lại bằng máu. Ta không cần sự chính xác vô hồn, ta cần sự thật! Sự thật của con bé sẽ cứu vãn ballet khỏi sự nhàm chán của sự hoàn hảo. Katya đã không nhảy Giselle; con bé đã sống Giselle!" Vũ điệu đối lập này không chỉ là một cuộc thi để giành điểm số hay vị trí; nó là sự tuyên chiến về tư tưởng nghệ thuật, một sự xác nhận rằng, Katya mang trong mình một sức mạnh nguyên thủy, một linh hồn mà giới ballet thượng lưu đã cố gắng chôn vùi suốt nhiều thập kỷ dưới lớp bụi của sự hoàn hảo giả tạo và các quy tắc cứng nhắc.