MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVườn Táo Năm Ấy Đã Chín Chờ AiChương 15: NGƯỜI Ở LẠI

Vườn Táo Năm Ấy Đã Chín Chờ Ai

Chương 15: NGƯỜI Ở LẠI

601 từ · ~4 phút đọc

Ở Vân Nam, sau khi con tàu mang Tô Miên đi khuất, Tô Diệc Thành trở về làng với một sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Căn nhà của bà nội giờ đã khóa cửa, hàng rào mâm xôi dường như cũng buồn bã rũ xuống.

Diệc Thành lao vào công việc như một kẻ điên. Anh không cho phép mình có một phút rảnh rỗi để nỗi nhớ có cơ hội len lỏi vào tim. Anh thầu thêm hai ngọn đồi trọc phía sau làng, vay vốn ngân hàng để mua hệ thống tưới tiêu tự động. Anh không còn là chàng thanh niên hái táo thuê ngày nào, mà đã bắt đầu mang dáng dấp của một ông chủ nông trang thực thụ.

Mỗi khi mệt mỏi, anh lại lôi những lá thư của Tô Miên ra đọc. Những nét chữ thanh mảnh của cô giống như những dòng suối mát rượi chảy qua tâm hồn khô cằn của anh. Anh đọc đi đọc lại từng chữ, hình dung ra cảnh cô đang ngồi dưới ánh đèn điện sáng trưng của thư viện đại học, xung quanh là những kệ sách cao ngút ngàn.

"Anh phải cố lên, Miên ạ," Diệc Thành lầm bầm một mình giữa vườn táo. "Anh phải giàu có, phải thành đạt, để sau này em không phải xấu hổ khi nhắc đến một anh hàng xóm trồng táo."

Một ngày nọ, một doanh nhân từ Bắc Kinh về khảo sát vùng nguyên liệu đã tìm đến vườn của Diệc Thành. Ông ta ngạc nhiên trước quy mô và kỹ thuật canh tác của anh. "Cậu trẻ tuổi mà có tầm nhìn quá. Tôi muốn đầu tư cho cậu mở rộng thành trang trại xuất khẩu tiêu chuẩn quốc tế. Nhưng điều kiện là cậu phải ký hợp đồng độc quyền với tập đoàn của tôi trong mười năm."

Diệc Thành suy nghĩ rất lâu. Mười năm là một quãng thời gian quá dài. Trong mười năm đó, Tô Miên sẽ tốt nghiệp, sẽ trở thành nhà văn, có thể sẽ lấy chồng ở Bắc Kinh. Nếu anh ký hợp đồng này, anh sẽ bị trói buộc với mảnh đất này thêm mười năm nữa.

Nhưng rồi anh nhìn xuống xấp tiền học phí cho học kỳ tiếp theo của Tô Miên mà anh vừa mới gom góp được. Anh gật đầu. "Tôi đồng ý. Chỉ cần các ông đảm bảo đầu ra ổn định và hỗ trợ kỹ thuật tốt nhất cho tôi."

Diệc Thành biết, mỗi gốc táo anh trồng xuống hôm nay là một viên gạch xây chắc con đường sự nghiệp cho Tô Miên ở nơi xa ấy. Anh không cần cô trả ơn, anh chỉ cần cô được bay cao, bay xa, cho đến khi chạm tới những vì sao mà cô hằng mơ ước.

Tối đó, anh ngồi dưới gốc cây lê già nơi họ từng ngồi năm tám tuổi, cầm bút viết thư hồi âm: "Miên ơi, anh vẫn khỏe. Vườn táo của anh sắp mở rộng ra cả hai ngọn đồi rồi đấy. Em cứ yên tâm học tập, đừng lo gì chuyện tiền nong nhé. Ở Bắc Kinh có gì ngon thì cứ ăn, đừng nhịn thèm mà gầy đi. Anh ở quê chỉ có táo và gió ngàn thôi, nhưng lòng anh lúc nào cũng hướng về phương Bắc..."

Anh không kể cho cô nghe về khoản nợ ngân hàng khổng lồ, cũng không kể về những đêm anh thức trắng để canh sương muối bảo vệ hoa táo. Anh chỉ muốn trong mắt cô, anh luôn là một điểm tựa vững chãi nhất.