Bắc Kinh đón Tô Miên bằng một cơn gió mùa thu hanh hao và cái lạnh khô khốc, khác hẳn với cái lạnh ẩm ướt, đậm mùi đất rừng ở Vân Nam. Bước ra khỏi ga tàu, Tô Miên đứng sững lại trước dòng người hối hả và những tòa nhà chọc trời như muốn nuốt chửng cô gái nhỏ bé.
Trong tay cô là địa chỉ của ký túc xá Đại học Bắc Kinh. Mọi thứ ở đây đều quá lớn: con đường quá rộng, tiếng xe cộ quá ồn và những ánh mắt của người thành phố nhìn cô dường như cũng quá xa xăm. Tô Miên khẽ siết chặt chiếc túi xách đựng bọc táo của Diệc Thành, như thể đó là mỏ neo duy nhất giữ cô lại với mặt đất.
Ký túc xá là một căn phòng bốn người. Các bạn cùng phòng của cô đều là những tiểu thư đến từ các thành phố lớn như Thượng Hải, Quảng Châu. Họ mặc những bộ váy thời thượng, dùng những loại mỹ phẩm thơm phức và bàn luận về những bộ phim điện ảnh mới nhất. Khi thấy Tô Miên bước vào với chiếc vali sờn cũ và bộ quần áo giản đơn, cuộc trò chuyện bỗng chốc im bặt.
"Chào bạn, mình là Tô Miên, đến từ Vân Nam," cô rụt rè lên tiếng.
Một cô gái có mái tóc uốn lượn sóng nhìn cô một lượt từ đầu đến chân rồi khẽ gật đầu: "Chào. Tôi là Lâm Nhã. Bạn từ Vân Nam tới à? Nghe nói ở đó toàn núi rừng và người ta vẫn còn cưỡi ngựa đi làm hả?"
Tô Miên chỉ biết mỉm cười gượng gạo. Cô nhận ra rằng, khoảng cách giữa cô và họ không chỉ là hàng ngàn cây số, mà còn là một hố sâu về lối sống và trải nghiệm. Đêm đầu tiên ở Bắc Kinh, Tô Miên không ngủ được. Tiếng còi xe ngoài phố vọng vào không dứt. Cô lôi một quả táo của Diệc Thành ra, chỉ dám ngửi mùi hương thanh khiết của nó rồi lại cất vào. Cô nhớ mùi khói bếp của bà nội, nhớ tiếng chó sủa đêm ở đầu làng, và nhớ vô cùng nụ cười hiền lành của anh.
Sáng hôm sau, cô viết lá thư đầu tiên gửi về quê: "Anh Thành thân mến, Bắc Kinh rộng lắm, rộng đến mức em thấy mình như một hạt cát lạc giữa sa mạc. Ở đây người ta đi lại rất nhanh, chẳng ai dừng lại để hỏi thăm nhau như ở làng mình. Em đã nhập học rồi, thầy cô giáo ở đây rất giỏi, nhưng em vẫn thấy nhớ vườn táo của anh vô cùng. Anh ở nhà nhớ giữ gìn sức khỏe, đừng làm việc quá sức đến mức quên cả ăn nhé..."
Viết xong lá thư, cô dán tem cẩn thận rồi đi bộ tìm hòm thư bưu điện. Đứng trước hòm thư màu xanh lá cây, Tô Miên bỗng thấy lòng mình nhẹ tênh. Cô tự nhủ, chỉ cần mỗi tuần được viết cho anh, thì Bắc Kinh này dù có xa lạ đến mấy, cô cũng sẽ vượt qua được.