Ngày Tô Miên lên đường, trời lất phất mưa. Cô chỉ mang theo một chiếc vali nhỏ chứa vài bộ quần áo và những bản thảo quý giá nhất của mình. Ngôi nhà của bà nội đã được cô khóa kỹ, chìa khóa gửi lại cho Diệc Thành.
Diệc Thành đưa cô ra ga tàu hỏa trên thị trấn bằng chiếc xe máy cũ mà anh mới mua lại để chở táo. Trên đường đi, không ai nói với ai câu nào. Tiếng động cơ xe nổ giòn tan trong không gian tĩnh lặng, nhưng lòng người thì đầy giông bão.
Nhà ga thị trấn nhỏ bé và sầm uất. Đám đông chen lấn, tiếng còi tàu hú vang từng hồi giục giã. "Em cầm lấy cái này," – Diệc Thành đưa cho cô một bọc giấy dầu nặng trĩu. Tô Miên mở ra, bên trong là những quả táo đỏ mọng, to nhất và đẹp nhất của vườn nhà anh. "Táo đầu mùa đấy. Ăn trên đường cho đỡ khát. Đến nơi nhớ báo tin cho anh ngay nhé."
Tô Miên nhìn bọc táo, rồi nhìn người con trai trước mặt. Diệc Thành hôm nay diện một chiếc áo sơ mi mới, nhưng đôi tay anh vẫn hằn lên những vết chai sần của công việc lao động. Cô bỗng nhiên muốn buông bỏ tất cả, muốn ở lại đây, làm vợ anh, cùng anh chăm sóc vườn táo. Nhưng cô nhớ đến lời dặn của bà, nhớ đến những trang sách cô còn đang viết dở.
"Anh Thành... anh nhớ giữ gìn sức khỏe. Đừng làm việc quá sức nhé." "Biết rồi, bà già khổ lắm! Em đi đi, tàu sắp chạy rồi."
Tiếng loa thông báo vang lên. Tô Miên bước lên bậc tàu, rồi đột ngột quay lại, ôm chầm lấy Diệc Thành. Cái ôm vội vã, đẫm nước mắt và mùi hương của nhựa cây táo. "Em yêu anh, Diệc Thành." – Cô nói khẽ vào tai anh, rồi vội vàng buông tay chạy thẳng vào toa tàu.
Diệc Thành đứng sững người trên sân ga. Đây là lần đầu tiên cô nói yêu anh, và cũng có thể là lần cuối cùng. Con tàu bắt đầu chuyển bánh, tiếng xình xịch đều đặn như nhịp tim đang thắt lại.
Tô Miên ngồi bên cửa sổ, nhìn bóng dáng Diệc Thành nhỏ dần, nhỏ dần rồi biến mất trong màn mưa nhạt nhòa. Cô mở bọc táo ra, cắn một miếng. Vị táo ngọt thanh nhưng đầu lưỡi lại thấy đắng ngắt.
Dưới đáy bọc táo, cô thấy một phong bì nhỏ. Mở ra, bên trong là xấp tiền được vuốt phẳng phiu và một tờ giấy ghi nghệch ngoạc: "Tiền này là tiền anh bán táo năm nay, em cầm lấy mà đóng học phí. Đừng lo cho anh, anh có đất, anh có táo, anh sẽ ổn thôi. Bay thật cao nhé, Tô Miên của anh."
Nước mắt Tô Miên rơi lã chã xuống những quả táo đỏ. Con tàu lao về phía Bắc, mang theo một cô gái trẻ với trái tim đầy thương tổn nhưng cũng đầy khát vọng. Ở phía sau, vùng núi Vân Nam mờ ảo, nơi có một ngôi mộ xanh cỏ và một chàng trai đang lặng lẽ trở về với vườn táo của mình, bắt đầu một cuộc chờ đợi dài đằng đẵng không biết ngày gặp lại.