Một tháng sau khi bà mất, cả vùng quê vẫn còn chìm trong không khí u trầm của những ngày cuối xuân. Tô Miên sống lầm lũi trong căn nhà của bà, ngày ngày viết lách và chăm sóc ngôi mộ nhỏ trên đồi. Cô không còn liên lạc với ba mẹ, và họ cũng dường như biến mất khi nhận thấy không còn xơ múi được gì từ cô.
Vào một buổi chiều đầy gió, tiếng chuông xe đạp của ông bưu tá vang lên rộn rã đầu ngõ. "Tô Miên! Có thư từ Bắc Kinh! Chúc mừng cháu nhé!"
Tô Miên chạy ra, tay run bần bật nhận lấy chiếc phong bì màu đỏ thắm. Bên ngoài in dòng chữ vàng đậm: ĐẠI HỌC BẮC KINH. Cô không dám mở ngay, mà chạy thẳng lên đồi, đến bên mộ bà nội.
Cô quỳ xuống, dùng đôi tay đầy vết trầy xước vì dọn cỏ để mở phong bì. "Bà ơi... con đỗ rồi. Khoa Ngôn ngữ và Văn học, Đại học Bắc Kinh. Con làm được rồi bà ơi!"
Tiếng kêu của cô hòa vào tiếng gió rừng, nghe đau đớn và xót xa. Lẽ ra đây là giây phút hạnh phúc nhất đời cô, nhưng người duy nhất cô muốn chia sẻ niềm vui này lại đang nằm sâu dưới lớp đất lạnh. Cô áp tấm giấy báo trúng tuyển vào ngực, khóc như chưa bao giờ được khóc. Bao nhiêu nỗ lực, bao nhiêu trận đòn, bao nhiêu đêm thức trắng... tất cả giờ đây thu bé lại trong một tờ giấy mỏng manh nhưng nặng tựa ngàn cân.
Diệc Thành đứng cách đó không xa, anh lẳng lặng nhìn bóng lưng gầy guộc của cô. Anh không bước tới, vì anh biết cô cần khoảnh khắc này cho riêng mình và bà. Anh cảm thấy một niềm tự hào trào dâng, nhưng ngay sau đó là một nỗi buồn mênh mông chiếm lấy tâm trí.
Bắc Kinh cách Vân Nam hàng ngàn cây số. Bắc Kinh là nơi của những tòa nhà cao tầng, của ánh đèn neon lộng lẫy, nơi dành cho những nhà văn tầm cỡ. Còn anh, anh chỉ là một chàng trai nông thôn, cả đời gắn bó với đất đai và những gốc táo.
Tối hôm đó, họ ngồi bên bờ suối. Tô Miên đưa giấy báo cho anh xem. "Anh Thành, em sắp phải đi rồi." Diệc Thành lật đi lật lại tờ giấy, mắt anh lấp lánh niềm vui xen lẫn nỗi buồn: "Ừ, đi thôi em. Chim ưng thì phải thuộc về bầu trời. Em ở lại cái làng này thì phí mất đời em."
"Còn anh?" – Tô Miên nhìn sâu vào mắt anh. Diệc Thành cười, nụ cười hiền lành nhưng có chút gượng gạo: "Anh ở lại chăm vườn táo chứ. Anh vừa ký được hợp đồng xuất khẩu lớn rồi. Anh sẽ làm giàu ở đây, để sau này khi em về thăm quê, em sẽ thấy một ông chủ Tô Diệc Thành giàu có nhất vùng này."
Tô Miên im lặng. Cô biết anh đang nói dối. Cô biết anh đã bán đi một phần vườn táo tốt nhất để có tiền đưa cho cha mẹ cô, để cô được yên thân đi học. Cô biết anh yêu cô, nhưng anh quá cao thượng để không dùng tình yêu đó mà giữ chân cô lại.
"Anh Thành, em sẽ kiếm tiền gửi về cho anh." "Thôi đi cô nương! Em lo cho mình ở Bắc Kinh đi. Tiền ở đó đắt đỏ lắm. Anh ở quê, ăn rau ăn táo cũng sống được. Em chỉ cần thỉnh thoảng viết thư cho anh là đủ rồi."
Dòng suối dưới chân họ vẫn chảy rì rào, vô tình như dòng thời gian đang đẩy họ về hai phía khác nhau của định mệnh.