MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVườn Táo Năm Ấy Đã Chín Chờ AiChương 11: SAU ĐÁM TANG LÀ NHỮNG KHOẢNG TRỐNG

Vườn Táo Năm Ấy Đã Chín Chờ Ai

Chương 11: SAU ĐÁM TANG LÀ NHỮNG KHOẢNG TRỐNG

714 từ · ~4 phút đọc

Ngôi nhà của bà nội vốn dĩ đã nhỏ, nay khi thiếu vắng hơi ấm của bà, nó trở nên thênh thang và lạnh lẽo đến lạ thường. Khói hương nghi ngút trên bàn thờ làm mắt Tô Miên cay xè, hay có lẽ, nước mắt cô đã chảy ngược vào trong đến mức khô cạn.

Theo phong tục địa phương, đám tang kéo dài ba ngày. Trong ba ngày đó, Tô Miên như một cái xác không hồn. Cô mặc bộ đồ tang trắng, quỳ bên linh cữu bà, đáp lễ những người hàng xóm đến viếng. Điều nực cười nhất là sự xuất hiện của ba mẹ cô. Họ không đến để khóc thương người mẹ đã khuất, mà đến để đóng vai những người con hiếu thảo trước mặt dân làng.

Mẹ cô thỉnh thoảng lại gào lên vài tiếng ra vẻ đau đớn, nhưng ánh mắt bà lại luôn lấm lét nhìn quanh căn nhà, như thể đang tìm kiếm xem bà nội có để lại chút của cải hay tiền bạc nào không. Ba cô thì ngồi ngoài sân, uống rượu với đám đàn ông và nói oang oang về việc sau này sẽ sửa lại căn nhà này ra sao.

Tô Miên nhìn họ, lòng nguội ngắt như tro tàn. Cô không còn sức để giận, chỉ thấy ghê tởm. Chính lúc cô tưởng như mình sẽ gục ngã vì kiệt sức và uất ức, thì Tô Diệc Thành luôn xuất hiện đúng lúc. Anh im lặng làm tất cả mọi việc: từ lo liệu hậu sự, tiếp khách, đến việc nấu cho cô bát cháo loãng và ép cô phải ăn.

"Miên, em phải sống. Bà đi rồi, nhưng bà vẫn đang nhìn em đấy. Em mà ngã xuống, bà ở dưới suối vàng không nhắm mắt được đâu." – Diệc Thành nói, giọng anh khản đặc vì thức đêm nhưng vẫn chứa đựng một sức mạnh trấn an kỳ lạ.

Đến đêm cuối cùng trước khi đưa bà ra đồng, khi khách khứa đã về hết, ba mẹ Tô Miên gọi cô ra sau nhà. "Tiền đâu?" – Ba cô hỏi thẳng thừng, hơi rượu nồng nặc phả vào mặt cô. "Tiền gì hả ba?" – Tô Miên hỏi lại, giọng bình thản đến đáng sợ. "Tiền nhuận bút của mày, tiền thằng Thành bán vườn táo để lo cho mày. Tao biết mày giữ hết. Đưa đây, để ba mẹ lo đám ma cho bà, còn dư thì để dành cho thằng Bảo."

Tô Miên nhìn vào đôi mắt đỏ ngầu của ba mình, rồi nhìn sang người mẹ đang đứng gật đầu phụ họa. Cô khẽ cười, một nụ cười chua chát: "Tiền đám tang là anh Thành bỏ ra. Tiền nhuận bút con đã tiêu hết để mua thuốc cho bà rồi. Ba mẹ muốn tiền sao không đi hỏi bà ấy? Bà nằm trong kia kìa."

"Con ranh!" – Ba cô giơ tay định đánh, nhưng Diệc Thành đã đứng đó tự bao giờ. Anh cầm một chiếc đòn gánh, đôi mắt hừng hực lửa giận: "Hôm nay là đám tang bà. Hai người còn dám làm loạn, tôi sẽ báo cảnh sát và đưa chuyện này lên loa phóng thanh của thôn cho cả làng nghe về sự hiếu thảo của hai người!"

Sự quyết liệt của Diệc Thành khiến họ chùn bước. Họ lầm bầm chửi rủa rồi bỏ ra về, không quên mang theo vài chiếc ghế gỗ cũ trong nhà.

Khi họ đi khuất, Tô Miên ngồi sụp xuống bậc thềm, che mặt khóc nức nở. Diệc Thành không ngồi xuống cạnh cô, anh chỉ đứng đó như một cái cây đại thụ, che chắn cho cô khỏi những cơn gió lạnh của cuộc đời. "Anh Thành... sao em lại có một gia đình như thế?" "Đừng nghĩ nữa Miên. Em còn có bà, có anh, và có cả những giấc mơ của em nữa. Đừng để họ kéo em xuống vũng bùn."

Đêm đó, tuyết rơi trái mùa. Những bông tuyết trắng xóa phủ lên mái nhà lá, phủ lên vườn táo đang trơ trụi lá. Tô Miên nhận ra rằng, từ nay cô thực sự đã trở thành người cô độc trên thế gian này, nếu không có người con trai đang đứng ngoài hiên kia.