MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVườn Táo Năm Ấy Đã Chín Chờ AiChương 10: NHỮNG TRANG VIẾT ĐẪM LỆ

Vườn Táo Năm Ấy Đã Chín Chờ Ai

Chương 10: NHỮNG TRANG VIẾT ĐẪM LỆ

632 từ · ~4 phút đọc

Kỳ thi đại học cận kề. Tô Miên học như người mộng du. Cô vừa lo bài vở, vừa lo cho sức khỏe của bà nội ngày một yếu đi.

Cuốn tiểu thuyết thứ hai của cô có tựa đề "Vườn Táo Năm Ấy Đã Chín Chờ Ai" được hoàn thành trong những đêm thức trắng bên giường bệnh của bà. Mỗi trang viết đều thấm đẫm mồ hôi, nước mắt và cả mùi thuốc bắc nồng nặc. Trong truyện, cô viết về một chàng trai dịu dàng luôn đứng đợi cô ở phía sau, về một người bà dành cả đời để thắp sáng ước mơ cho cháu.

Hôm nhận được bản thảo cuối cùng để gửi đi, bà nội cầm lấy tay Tô Miên, thều thào: "Miên à... con viết xong rồi phải không? Cho bà nghe đoạn kết đi..."

Tô Miên nghẹn ngào đọc cho bà nghe đoạn kết của câu chuyện, nơi nữ chính bước chân vào cổng trường đại học giữa một rừng hoa anh đào nở rộ. Bà nội nghe xong, khẽ mỉm cười, đôi mắt từ từ khép lại. "Đẹp quá... Miên của bà giỏi quá..."

Đó cũng là lần cuối cùng bà nội trò chuyện với cô. Bà rơi vào trạng thái hôn mê sâu. Bác sĩ bảo bà không còn nhiều thời gian nữa, chỉ là bà đang cố gắng chờ đợi một điều gì đó.

Trong tuần thi đại học, Diệc Thành trở thành người chăm sóc duy nhất của cả hai bà cháu. Sáng anh chở Tô Miên đi thi, trưa anh mang cơm đến cổng trường, chiều anh lại chạy vào bệnh viện trông bà.

Ngày thi cuối cùng kết thúc, Tô Miên bước ra khỏi phòng thi với một cảm giác trống rỗng. Cô thấy Diệc Thành đứng đó, dưới gốc cây phượng già, khuôn mặt anh hốc hác, đôi mắt quầng thâm vì thiếu ngủ nhưng vẫn cố mỉm cười với cô. "Xong rồi phải không Miên? Về với bà thôi."

Khi họ về đến nhà, bà nội đã tỉnh lại một cách kỳ diệu. Bà nhìn Tô Miên, ánh mắt sáng lạ thường. Bà đưa tay ra, chạm vào chiếc bút máy đồng mà bà đã tặng cô. "Con... thi tốt chứ?"

"Con làm được hết bà ạ. Con chắc chắn sẽ đỗ Bắc Kinh," Tô Miên quỳ xuống bên giường, áp mặt vào bàn tay gầy guộc của bà.

Bà nội nhìn sang Diệc Thành, rồi lại nhìn Tô Miên. Bà không nói gì thêm, chỉ khẽ gật đầu như đã hoàn thành tâm nguyện lớn nhất cuộc đời. Đêm đó, trong hơi thở nhẹ như gió thoảng, bà nội lặng lẽ đi xa.

Gian nhà nhỏ bỗng chốc trở nên thênh thang đến đáng sợ. Tô Miên không khóc thành tiếng, cô chỉ ngồi đó, nhìn vào khoảng không vô tận. Cô đã nhận được tấm vé đi đến tương lai, nhưng người đưa cô đến đó đã không còn nữa.

Diệc Thành đứng ở góc nhà, nhìn cô gái anh yêu đang thu mình lại trong nỗi đau. Anh biết rằng, kể từ giây phút này, cuộc đời của họ sẽ rẽ sang hai hướng khác nhau. Cô sẽ bay đến Bắc Kinh hoa lệ, còn anh sẽ ở lại đây, giữa vườn táo này, để canh giữ những kỷ niệm của họ và để chăm sóc ngôi mộ của bà.

"Miên này," Diệc Thành khẽ gọi, giọng anh run lên, "Em cứ khóc đi. Có anh ở đây rồi."

Tô Miên quay lại, gục đầu vào vai anh và òa khóc như một đứa trẻ. Tiếng khóc ấy xé toang không gian tĩnh mịch của vùng núi rừng Vân Nam, báo hiệu cho một chương mới đớn đau nhưng đầy tự hào của một thiếu nữ nghèo đã dùng con chữ để đổi thay số phận.